Truyện ngắn của Nguyễn Nguyên An
Nhã bực bội nói với Phước:
- Anh sợ ông Thứ hả? Mặt ổng lúc nào cũng kênh kiệu, ta đây!
Phước cởi áo veston khoác sau thành ghế, tay nới nút chiếc cravate trên cổ, nhìn vợ đang loay hoay dọn cơm trưa. Dáng Nhã mập tròn, mái tóc thề lúc lắc theo bước chân và đôi mắt biêng biếc toả sáng khuôn mặt trái soan, lại nhen trong lòng Phước niềm yêu thương ấm áp. Phước vẫn thản nhiên:
- Ba viêm ruột thừa sung huyết giờ thứ tư. Thứ mổ cho ông xích lô trước vì ông viêm 15 giờ, vỡ mủ.