Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2015

* Lương dưới 20 triệu đừng cố đẻ hai con

Mai Ly (Hoàng Cầu, Hà Nội)

Tôi thấy nhiều mẹ Việt có một “đức tính” rất xấu, đó là hay thích “GATO” (ghen ăn tức ở), thích con người ta cũng phải khổ như con mình chứ không ai muốn vươn lên để con mình được sướng như con người ta. Và bài tâm sự của một độc giả tôi tình cờ đọc được hôm qua, bài viết Chi 7 triệu/tháng cho con còn thấy có lỗi là một ví dụ rất điển hình.

Khi bắt gặp tiêu đề bài báo, tôi đã cảm thấy rất đồng cảm và muốn vào đọc, vậy nhưng đọc xong, theo dõi những bình luận “ném đá” của các mẹ ở dưới, tôi lại càng cảm thấy buồn cười. Làm mẹ, ai chẳng muốn cho con mình những gì tốt nhất? Và người mẹ trong bài viết đang muốn mang lại cho con những điều đó, có thể là bằng tiền đi chăng nữa, thì có gì sai? Hai vợ chồng tôi thu nhập thậm chí còn không bằng người mẹ trong bài viết đó (thu nhập của cả tôi và chồng khoảng 16 triệu/tháng) nhưng tiền tôi bỏ ra cho con, xin thưa, cũng không dưới 6,7 triệu/tháng. Vậy giải pháp của tôi là gì? Là tôi chỉ đẻ một đứa, và dành cho con những gì tốt đẹp nhất.

Theo tôi, nếu thu nhập hai vợ chồng cộng lại mà còn chẳng nổi 20 triệu/tháng thì tốt nhất đừng cố đẻ mà làm khổ con.

Hai vợ chồng tôi lấy nhau đã được 6 năm, có với nhau một cô con gái xinh xắn năm nay 3 tuổi. Thời gian này, khi tôi cho Nhím vào mẫu giáo cũng là lúc tôi bắt đầu nhận được nhiều lời hỏi thăm xen lẫn giục giã của gia đình chồng cũng như bạn bè, họ hàng hai bên về chuyện khi nào “đẻ đứa nữa”. Đương nhiên, khi tôi nói rõ quyết định của mình rằng sẽ chỉ sinh một con, tôi đã vấp phải sự phản đối của rất nhiều người, đa số cho rằng tôi ham vui, lười đẻ, ích kỷ. Vậy nhưng mấy ai biết được nguyên nhân sâu xa đằng sau quyết định đó: Vợ chồng tôi tự thấy kinh tế của cả 2 chưa đủ vững vàng để có thể lo được cho cả hai con.

Tôi đã từng thấy rất nhiều gia đình, nghèo những vẫn cố đẻ 2 con, kết quả là sao? Bố mẹ phờ phạc, cãi nhau, xung đột liên miên về chuyện cơm áo gạo tiền. Bản thân đứa trẻ cũng không sung sướng gì hơn khi đi học lại thua bè kém bạn, mọi chuyện quần áo, ăn mặc, sách vở bút thước đều không được như bọn trẻ mong muốn. Vậy, ta đẻ con ra để làm gì khi không cho con được một cuộc sống đủ đầy? Nhiều người nói với tôi rằng, đẻ một đứa, rủi sau này nó tai nạn, bệnh tật, đi du học xa, theo vợ theo con…thì lấy ai phụng dưỡng ông bà? Đó có phải lý do các mẹ “thi nhau” đẻ 2 con khi tiền còn chưa đủ nuôi thân? Theo tôi như vậy mới là ích kỷ.

Tuy hai vợ chồng tôi thu nhập không cao, vậy nhưng để lo con con được 7 triệu/ tháng thì cũng không phải là không thể. Vậy nhưng nếu có hai con, mỗi bé nhà tôi sẽ chỉ có thể được 3,5 triệu/ tháng. Vậy là thay vì cho con dùng bỉm Nhật, các con tôi lại chỉ có thể dùng bỉm trần chất lượng “trời ơi”. Thay vì cho con dùng sữa Úc, các con tôi lại chỉ có thể uống sữa nội. Thay vì cho con mặc quần áo đẹp để tự tin với bạn bè, nó lại chỉ có thể mặc những bộ đồ xanh đỏ bán cả lố ở chợ. Thay vì cho con được học những trường mầm non, tiểu học chất lượng cao, tôi lại lầm lũi cho con hàng ngày cắp cặp đến “trường làng”, đến những nhà trẻ tư thục nơi không biết người ta liệu có bạo hành con mình hay không. Vậy là, theo các chị, tôi như thế có phải là đang để con mình phải chịu khổ hay không


Thay vì cho con mặc quần áo đẹp để tự tin với bạn bè, nó lại chỉ có thể mặc những bộ đồ xanh đỏ bán cả lố ở chợ. (ảnh minh họa).

Sinh con mà không lo cho con được cuộc sống đủ đầy, tôi thấy áy náy và có lỗi với con lắm. Tôi muốn chỉ dừng lại ở một con để bé được ăn học đầy đủ, tử tế. Hiện Nhím nhà tôi đã được 3 tuổi, số tiền tôi chi ra cho con mỗi tháng bao gồm:

Tiền học mẫu giáo của con tại một trường mầm non song ngữ là 2 triệu/tháng. Ngoài ra, Nhím còn đang học một lớp múa tại Cung thiếu nhi, học phí 500 nghìn/tháng.

Về chuyện dinh dưỡng: tiền ăn mỗi tháng kể cả tiền hoa quả, váng sữa là 2 triệu/tháng (tôi chỉ mua cho con thực phẩm sạch tại siêu thị và hoa quả nhất định phải là hoa quả Mỹ). Thêm vào đó, tôi vẫn đang cho con uống sữa bột của Úc, một tháng hết 2 hộp, khoảng 1 triệu/tháng.

Tiền quần áo: Nhím là con gái nên tôi cũng rất chú trọng đến khoảng ăn mặc, đầu tóc cho con. Có con gái bà mẹ nào chẳng muốn chưng diện? Tôi hay mua cho con hàng hiệu của các hãng nước ngoài, vậy nhưng tôi cũng chỉ săn những dịp sale, khuyến mại thì mới đặt về Việt Nam. Đồ mua chỉ khoảng 300 -500 nghìn một cái áo hoặc váy nhưng Nhím đi đâu cũng nổi bật, xinh xắn, ai nhìn cũng muốn bế muốn ôm. Tiền quần áo, giày túi cho con, tôi chi hết 1 triệu/tháng.

Tiền dự phòng: 1 triệu/tháng. Số tiền dự phòng này tôi dành để chi phí thuốc thang khám bệnh cho con. Những tháng không cần dùng đến, vợ chồng tôi sẽ lấy số này để đưa con đi chơi công viên, đi ăn một bữa ngon ngoài nhà hàng hoặc mua đồ chơi thông minh cho bé.

Tôi không quan trọng số lượng mà ưu tiên chất lượng. Có ít con, mình có điều kiện tập trung tối đa lo cho con tốt nhất để bé có thể phát huy mọi khả năng, kể cả về trí tuệ, thể chất và vẻ đẹp ngoại hình. Nhím hiện nay rất khỏe mạnh, thông minh, nhanh nhẹn, lễ phép và xinh xắn. Đó là điều khiến tôi mừng nhất và tôi đoán chắc bất cứ ông bố bà mẹ nào cũng đều muốn vậy. Để được như thế, tôi nghĩ những ai chưa giàu thì đừng cố đẻ 2 con.
Lên Trên! Xuống Dưới! - See more at: http://hieuvathuongdalat.blogspot.com/2014/10/button-len-tren-xuong-duoi-hien-voi.html#sthash.FxGNpEBy.dpuf