Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

* Yêu thương thầm lặng


 

Cậu bé sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì rất là kỳ dị. Trước khi đi học cuộc sống của cậu trong gia đình vẫn ổn vì cha mẹ yêu thương cậu hết mực và họ cố gắng bình thường hóa mọi vấn đề về cậu. Nhưng kể từ khi bắt đầu biết đến bạn bè, trường lớp thì cậu biết thế nào là bị trêu chọc, cô lập, mặc cảm... Một ngày nọ, cậu chạy vội từ trường về nhà, úp mặt vào đùi mẹ mình mà khóc nức nở. Trông cậu thật thảm thương làm sao, cậu tự thốt ra bị kich của mình:
- Chúng nó gọi con là...đồ quái vật
Mẹ xoa đầu và an ủi cậu với một giọng nghẹn ngào:
- Con vẫn là con trai ngoan của mẹ, mặc kệ bọn chúng có nói gì thì con vẫn sống tốt mà. Hãy tìm ra những điều đặc biệt ở chính bản thân mình để xoá đi khiếm khuyết đó.
Cậu ngước mặt lên nhìn vào đôi mắt ngân ngấn lệ của mẹ và dường như hiểu ra được điều gì đó.
Từ đó cậu bỏ ngoài tai những trò đùa của đám bạn và tiếp tục hòa nhập với cuộc sống mới. Mẹ cậu bắt đầu dạy cậu cách chơi piano, học những nối nhạc cơ bản để giúp cậu quên đi những cay đắng vấp phải trong cuộc sống khi hoà mình vào âm nhạc. Dù không có vành tai nhưng cậu vẫn được tạo hóa ưu ái cho một gương mặt hoàn mỹ, thân hình cao lớn cùng trí óc nhanh nhạy. Rồi trong những giờ học nhạc cụ, cậu nhận thấy mình cảm thụ âm rất tốt và yêu thích chúng. Giáo viên và các bạn quý mến cậu hơn. Khi lên lớp khác, đáng lẽ ra cậu sẽ được bầu làm lớp trưởng nếu như cậu không kỳ dị về đôi vành tai. Cậu sẽ được đại diện lớp tham gia vào buổi hoà nhạc của trường nếu như cậu giống như bao người khác. Mọi người sợ cậu sẽ làm khán giả giật mình, hoảng hốt khi xuất hiện, họ sẽ chẳng nghe nhạc được khi đôi mắt cảm thấy khó chịu. Điều đặc biệt mà cậu yêu thích là chơi nhạc và biểu diễn cho mọi người nghe giờ chỉ có riêng cha mẹ cậu lắng nghe cậu chơi đàn. Mọi thứ bắt đầu làm cậu chán nản, cậu cứ lẩn quẩn ở nhà với chính niềm đam mê âm nhạc ấy.
- Con không thể hoà nhập với mọi người mẹ ạ, con vẫn luôn bị xem là một loài khác với họ.
Người mẹ trách nhẹ khi thấy cậu buồn tủi, nhưng tim bà cũng đau xót chẳng khác gì cậu. Bà thương con biết bao! Bà sẽ tìm mọi cách để biến đổi cậu thành một người có đôi tai bình thường như mọi người để cậu tiếp tục với ước mơ của mình.
- Chẳng lẻ không còn cách nào khác để giúp con tôi sao? Người cha hỏi vị bác sĩ của gia đình . Bác sĩ nói:
- Tôi tin rằng tôi có thể phẫu thuật ghép vành tai nếu như có người hiến nó cho cậu ấy.
Họ tìm khắp nơi, đưa tin nhưng không có một ai chịu dâng hiến hay bán vành tai vào thời điểm đó, riêng cậu trong lòng khấp khỏi hy vọng. Đã hai năm trôi qua mà không có kết quả gì. Một hôm người cha gọi cậu ra khỏi phòng:
- Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẫu thuật. Bố mẹ đã tìm được người hiến tai cho con rồi. Nhưng người ta bắt phải giữ bí mật.
Sau ca phẫu thuật thành công rất tốt đẹp, cậu mừng rỡ nhìn mình trong gương rồi ôm chầm lấy ba mẹ và mừng vui, hạnh phúc. Cuộc sống mới thật sự của cậu chính thức bắt đầu, người ta đồng ý cho cậu vào ban nhạc của thành phố rồi chẳng bao lâu sau cậu được lên vị trí nhạc trưởng. Niềm vui mà cậu bị cướp mất từ khi sinh ra bỗng dưng xuất hiện, cậu muốn tìm đến người đã cho cậu đôi tai để cảm ơn chân thành, báo đáp nhưng ba mẹ cậu không biết người đó, ngay cả bác sĩ cũng không.
- Con cần phải biết chứ! Cậu thúc ép cha, con cần biết ai đã cho con quá nhiều như thế? Nếu không con sẽ không thể đền đáp đủ công ơn cho người ta.
- Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu... Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ.
Những bước tiến trong sự nghiệp của cậu được tất cả mọi người công nhận rõ rệt, tài năng của cậu không còn bị lãng quên như trước. Rồi cậu cũng lấy vợ sinh con, điều may mắn là con trai của cậu không khuyết vành tai như cậu. Nếu nó giống cậu trước đây thì cậu biết phải làm sao? Liệu có một người như thế xuất hiện ban tặng món quà quý giá đó cho con trai cậu không? Nhiều năm nữa lại trôi qua, bí mật sâu kín đó vẫn chưa hề hé mở.
Có một điều thay đổi làm cậu đôi chút buồn phiền đó là mẹ. Dường như bà ít khi nghe cậu chơi nhạc như trước nữa, mỗi khi cậu vui vẻ mời bà nghe cậu đánh đàn tặng thì dường như bà ít để tâm đến. Cậu nói chuyện gì với mẹ thì cũng phải nhắc lại hai ba lần bà mới chú ý. Nếu có một nhà báo nào hỏi cậu về năng khiếu âm nhạc của cậu được thừa hưởng từ ai thì cậu không dám nói là từ mẹ dù trước kia bà là người chỉ cho cậu những nốt nhạc đầu tiên.
Rồi cái ngày cậu mong mỏi cũng đến - bí mật về người hiến tặng. Buổi chiều mà cậu cảm thấy buồn nhất, mất mát lớn nhất trong đời mình, cậu đứng cạnh cha bên chiếc quan tài mẹ. Cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay ra từ từ, nâng khẽ mái tóc nâu đỏ dày của bà lên: Bà đã không còn đôi tai.
- Mẹ con nói rằng bà rất vui nếu để tóc dài. Mẹ con để tóc như vậy rất đẹp đúng không? – Người cha thì thầm - Mẹ biết con sẽ không bao giờ chấp nhận phẫu thuật khi người tặng cho con là bà.
Cậu lặng nhìn gương mặt mẹ, người mẹ yêu thương của mình thật kỹ để khắc ghi vào trong tim. Người cha đã nói đúng, vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bề ngoài mà là ngay trong chính trái tim của họ. Điều thật sự đáng giá không phải ở những gì ta có thể nhìn thấy mà là ở những điều vô hình. Tình yêu thật sự không nằm trong những gì được thể hiện và đươc biết đến, mà chính ở những điều làm được mà không ai biết đến. Món quà mẹ tặng cậu có lẽ chỉ có tình yêu thương mới tạo ra được. Cậu đã viết riêng một bản nhạc dành cho người mẹ để mỗi ngày lại đàn trước mộ của bà..



Sưu Tầm

12 nhận xét:

  1. Câu chuyện cảm động và có ý nghĩa giáo dục . Cảm ơn T.H .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, cảm ơn bạn Calathau. Chúng ta đối với những người khuyết tật nên thông cảm và đừng làm cho họ đau thêm. Còn tình thương và sự hy sinh thầm lặng vì con của người mẹ thật vĩ đại.

      Xóa
  2. Cảm động quá chị ạ. Không biết còn bao câu chuyện về tình mẹ như vậy trên thế gian này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lòng mẹ, tình mẹ bao la, ở đâu cũng vậy, không bao giờ kể hết được Song Thu nhỉ. Cảm ơn Song Thu.

      Xóa
  3. Câu chuyện xúc cảm.

    Cảm ơn bạn giới thiệu. Chúc cuồi tuần vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện và đồng cảm. Chúc bạn chủ nhật vui nhiều nhé.

      Xóa
  4. chỉ có tình mẹ là xoá nhoà mọi cách biệt, chỉ có tình mẹ là bao phủ hết mọi đau thương. sang thăm chị chúc chị đêm an lành chị nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng quá Mẫn ạ. Trên đời thật thiệt thòi cho ai sớm thiếu tình mẹ. Những ai còn mẹ hãy thương yêu hiếu thảo chăm sóc mẹ kẻo đến ngày phải hối tiếc.

      Xóa
  5. Quả là chỉ có người mẹ mới làm được việc như thế. Tôi cũng đã đọc một câu chuyện tương tự như thế, thật cảm động, thật thương yêu! Bà mẹ mà tôi đã đọc được-bà hiến đôi mắt cho đứa con trai mình khi nó đã định cư ở nước ngoài. Chỉ khi về dự đám tang của mẹ, cậu này mới biết sự thật và đã vô cùng hối hận vì đã không quan tâm đến mẹ do buồn bực vì đôi mắt của mình khi sinh ra đã không nhìn thấy, cậu cho là bà có tội với cậu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đáng thương và đáng trách những người con đã phụ lòng mẹ dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tình mẹ owr đâu cũng vậy thôi - bao la rộng lớn vô cùng.

      Xóa
  6. Tình mẹ thật bao la.Đáng buồn là trên đời này còn nhiều người kỳ thị với những người khuyết tật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kỳ thị thì chắc ở đâu cũng có, ở ta càng nhiều. Chỉ khi nào trong xã hội có nhiều những con người nhạy cảm, biết thương yêu, thông cảm với mọi người, với những hoàn cảnh của người ta thì kỳ thị mới bớt đi đúng không bạn. Điều đó, mình nghĩ, phụ thuộc vào cách giáo dục con người từ nhỏ đến lớn. Cảm ơn Minh Gương.

      Xóa

*****************************************************
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)

* Click vào dòng Đăng ký qua email để nhận thông báo trả lời comment.
* DÙNG CÁC THẺ SAU ĐỂ ĐƯA VÀO COM:
- Ảnh : [img]Link hình ảnh URL[/img]
- Video: [youtube]Link Video[/youtube]
- Nhaccuatui: [nct]Link nhạc[/nct]
- Link : CLICK HERE
*******************************************************

Lên Trên! Xuống Dưới! - See more at: http://hieuvathuongdalat.blogspot.com/2014/10/button-len-tren-xuong-duoi-hien-voi.html#sthash.FxGNpEBy.dpuf