Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

* BS Hoàng Xuân Ba và cách chữa ung thư

Manh Cuong Nguyen   

Tiến sĩ Hoàng Xuân Ba, ngoài cùng bên trái.

Sau khi có rất nhiều người hỏi về BS Hoàng Xuân Ba và cách chữa ung thư, hôm nay tôi muốn chia sẻ “bảo bối” của mình, vì tôi và những người thân trong nhà, không hề sợ bệnh ung thư!

Status này sẽ nói về ba việc: quan niệm, hiểu biết của tôi về bệnh ung thư; phương pháp chữa bệnh với BS Ba và phương pháp phòng bệnh. Các bạn có thể share thoải mái nhé. Đây là ý kiến cá nhân của tôi, và tôi không chịu trách nhiệm về việc bạn có nghe theo hay không nghe theo nó. Tôi cũng sẽ không cãi lại các ý kiến trái chiều, vì cho đến bây giờ, những tranh cãi về ung thư vẫn chưa bao giờ có hồi kết…

1. Ung thư là gì? 

– Nó là quá trình tăng sản một cách vô tội vạ của tế bào. Thông thường tế bào lâu lâu lại tự nhân đôi, có cái chết đi và thay thế bằng cái mới. Nhưng tế bào ung thư ko thực hiện chức năng gì cả, ngoài việc cứ “ăn và đẻ”. Vì thế, khi bệnh nhân phát hiện ra, thì thường nó hình thành một cục u, bướu (dạng nặng), hay là các hạch, các hạt nhỏ (dạng nhẹ). Bệnh nhân ung thư sẽ chết vì các tế bào này không thực hiện chức năng cần thiết của nó nữa (ung thư gan, ung thư phổi, ung thư dạ dày …) – vì thế đây là những loại ung thư nguy hiểm nhất; hoặc chết vì khối u quá to chèn ép lên các bộ phận khác của cơ thể gây đau, gây khó khăn trong thực hiện chức năng (u thực quản, tử cung, …..)

Vậy nếu làm phẫu thuật cắt phéng những cục u đó đi thì có hết ung thư không? Có thể giải phóng được bộ phận đang bị chèn ép, có thể ngăn tạm thời nó không lây lan và ăn sang các bộ phận khác. Nhưng chặn lại thì không. Một là có những hạch ung thư còn rất nhỏ, chưa đủ lớn để bóc đi được. Hai là ung thư phát sinh do cả cơ thể đang có những “lỗi” nào đó, chỉ là biểu hiện ở đâu thì ta thấy ở đó thôi.

Chính vì thế, ngoài phẫu thuật ra, Tây Y còn áp dụng xạ trị (bằng tia phóng xạ) để tiêu diệt những mô ung thư còn sót lại. Xạ trị có thể xác định hướng vào từng bộ phận, khu vực cụ thể. Còn để đảm bảo những hạt u khắp cơ thể cũng bị tiêu diệt, người ta dùng thuốc hóa trị. Đó có thể hiểu là một loại thuốc độc, truyền vào cơ thể. Vì các tế bào ung thư “ăn” nhiều hơn tế bào bình thường, nên chúng sẽ “ăn” các loại độc này nhanh hơn và chết trước. Do đó hóa trị thường phải làm nhiều đợt để đảm bảo mới chỉ giết bọn ung thư thôi, chưa đủ cao để giết tế bào bình thường.

Nhưng … nhà nào mà có người thân đã làm hóa trị rồi mới thấy, cái cảm giác khi những dòng thuốc độc ấy truyền vào cơ thể, nó kinh khủng như thế nào. Buồn nôn, đau đầu, khó chịu, trời đất quay cuồng … Với nhiều người cảm giác đó còn sợ hơn cả cái chết.

Và rất nhiều người chết vì độc tính của thuốc hóa trị trước khi chết vì ung thư!

Đã có rất nhiều gia đình tán gia bại sản, ăn nằm chầu chực ở viện K vài tháng đến nửa năm, rồi cũng vẫn chết trong đau đớn… Và có vào viện K, thì bạn mới hiểu thảm cảnh nằm viện ở đó là như thế nào.

Theo tôi, chữa trị với ung thư có 3 việc: 1 là xử lý khối u, nếu nó to và đang có nguy cơ chèn ép các bộ phận khác, có thể bóc tách được, thì nên phẫu thuật trước. 2 là xử lý các hạt ung thư còn lại bằng phương pháp không độc hại. Và 3 là làm sao để cơ thể không tái phát ung thư trở lại.

2. Một trong những giá trị mà gia đình tôi đánh giá cao ở tôi đó là nhờ việc biết đến BS Ba, nhờ thế đã giúp cứu hai người thân của tôi thoát chết.

Cuối năm 2010, mợ của tôi phát hiện một cục u trong não, to bằng khoảng quả trứng gà. BS ở Bạch Mai khuyên nên sang Singapore chữa may ra mới có cơ hội, và xác định hơn 1 tháng nữa là sẽ chèn ép ảnh hưởng đến chức năng vận động. Ngay ngày hôm sau tôi đưa mợ tôi đến gặp BS Ba, và cậu mợ quyết tâm tin tưởng theo Bs Ba tới cùng. Một năm sau, khối u xẹp nhỏ lại và cho đến bây giờ, mợ tôi vẫn mạnh khỏe và đi làm trở lại bình thường. Không một mũi hoá chất và không một tia phóng xạ, không một mũi dao nào hết.

Tháng 4/2015, đến lượt cô của tôi có u ở phổi bên phải. Vì không phải là cô ruột nên tôi không thể quyết định được cách chữa cho cô như thế nào. Cả gia đình họp lên họp xuống mấy lần để bàn cách chữa. Và cuối cùng chốt lại theo phương án của tôi: phẫu thuật bóc u ra trước, và đến chữa với Bs Ba. Tết vừa rồi, cô tôi hân hoan kể cho mẹ tôi biết: Cùng mổ với cô đợt đó ở BV Phổi TW có 6 người khác, mọi người vẫn giữ liên lạc với nhau. Chỉ có cô sau mổ là đi chữa ở Bs Ba, còn lại theo lộ trình xạ trị và hóa trị ở BV. 6 người kia đều đã không còn được ăn Tết, còn cô của tôi thì khỏe phây phây.

Và chi phí của các cô, các mợ tôi rơi vào khoảng từ 5 triệu đến 12 triệu một tháng tùy mức độ và nhu cầu dùng thuốc, truyền thuốc hay nằm điều dưỡng của mỗi người. Thường là chữa từ hai, ba tháng đến một năm, bệnh nặng có thể dùng lại để tránh tái phát.

Nói đến đây sẽ có nhiều người yêu cầu về số mẫu phải lớn hơn, hai người không nói làm gì, những người khác thì sao…? Đúng là bệnh nhân đến với Bs Ba 10 người cũng có 4-5 người không qua khỏi, theo tôi nghĩ là như thế, nhưng có rất nhiều người ở giai đoạn muộn, có giúp cũng chỉ là để những tháng cuối đời họ không đau đớn, khổ sở mà thôi. Anh ấy không phải ông tiên hay thần y. Tuy nhiên ở giai đoạn mới phát hiện, thì bạn nên cân nhắc dựa trên quan niệm điều trị của anh ấy:

- Không Xạ Trị, Hóa Trị, vì cơ thể ung thư đã rất ốm yếu rồi, không cần đầu độc thêm nữa.

- Diệt tế bào ung thư bằng thảo dược và chất dẫn thuốc tới đích: tôi không thể kể ra Bs Ba dùng thảo dược gì để chống ung thư, vì nó rất phong phú và tùy thuộc từng bệnh nhân. Còn chất dẫn thuốc, thì bệnh nhân nào cũng được truyền hàng ngày một dung dịch có tên DMSO (dimethyl sulphoxide). Đây là một chất siêu thấm, siêu hòa tan, và đặc biệt tế bào ung thư cực kỳ “thích” chất này. DMSO sẽ mang hoạt chất chống ung thư của thảo dược đến đúng nơi cần đến. Và đặc biệt là các loại hoạt chất thảo dược này, có uống bao nhiêu cũng không gây hại.

Có một điều thú vị, DMSO đào thải phần lớn qua phổi, và tạo cho bệnh nhân thở ra một mùi rất quen thuộc, là mùi của ngô luộc. Nên cứ đi qua ai thoang thoảng mùi ngô là biết ngay bệnh nhân của BS Ba!

- Tăng cường tối đa khả năng chống oxy hóa cho cơ thể, giảm thiểu các gốc tự do: bệnh nhân được dùng nhiều những thuốc (nếu đăng ký là thuốc) hay Thực phẩm chức năng (nếu đăng ký là TPCN) như CoenzymeQ10, axit alphalipoic, glutathion…. Đồng thời thay đổi môi trường axit của cơ thể bằng cách kiềm hóa nó: uống hoặc tiêm truyền muối của kim loại mạnh và bazo yếu như NaHCO3. Chính điều này làm giảm sự gia tăng của ung thư, cũng như ngăn ngừa nguy cơ tái phát sau này.

Thật tiếc, tôi không phải học trò của anh ấy để có thể được truyền dạy nhiều hơn. Phương pháp này cũng liên tục được thay đổi và cập nhật. Cứ nửa năm không gặp, anh ấy lại có thêm cách chữa nào đó mới mẻ hơn. Nhưng cơ bản quan điểm điều trị trên đây đã thuyết phục được tôi.

Sẽ có người hỏi, anh ấy giỏi thế, tại sao không mở một bệnh viện ung thư thật lớn, chữa cho hàng ngàn người Việt và trở thành điểm sáng trên thế giới?

Sự thực là anh Ba đã cố gắng làm như thế. Năm 2011, phòng khám đa khoa quốc tế Việt Xuân ở tầng 6 trong Bệnh viện Y học cổ truyền Bộ Công An ở trên đường Lương Thế Vinh, Thanh Xuân, HN đã đi vào hoạt động. Một nơi chuyên dành cho bệnh nhân ung thư. Sạch sẽ. Tận tụy. Và không có cảnh chen lấn xô đẩy, nằm vật nằm vạ, không có cả những lời than vãn hay tiếng thở dài của bệnh nhân. Nếu ai đã từng đi qua sẽ đều đồng ý với tôi. Hồi đó, anh Ba già hẳn đi, bạc cả tóc vì nhiều khi đêm hôm bệnh nhân vẫn còn gọi điện để hỏi han…

Nhóm của anh Ba cũng đã nỗ lực để đăng ký DMSO làm thuốc, với mong muốn đưa ra một phác đồ được cấp phép để có thể mở rộng quy mô, phục vụ cho bệnh nhân khắp cả nước. Nhưng… DMSO chưa được thế giới công nhận rộng rãi, và Bộ y tế VN dù nhìn thấy bằng chứng chữa bệnh hiển nhiên, cũng lắc đầu từ chối.

Bạn cũng thử tưởng tượng xem, với lợi nhuận khổng lồ của ngành công nghiệp hóa chất trị ung thư như hiện nay, thì một cánh én nhỏ như anh Ba liệu có thể làm gì được? Nếu cách chữa trị ấy được áp dụng rộng rãi và chính thức, thì các đại gia dược phẩm trong ngành này sẽ đi về đâu?

Thêm với những sự bất đồng trong cách quản lý phòng khám của các nhà đầu tư, anh Ba rời bỏ Việt Xuân và sang Belarus vào năm 2013!

Một quyết định làm cho bao người hụt hẫng! trong đó có cả tôi.

Tháng 10/2014 khi tôi quay trở lại nước Nga thăm bạn bè cũ, tôi có sang Belarus thăm anh (các bạn có thể thấy hình trên facebook của tôi vào thời điểm đó). Ở đây, anh đang cùng với các BS bệnh viện Nhi và bệnh viện Ung thư Minks áp dụng cách điều trị của anh cho bệnh nhân ung thư. Anh mong muốn hoàn thành đề tài của mình, để Belarus (Châu Âu) cấp phép, rồi Mỹ cấp phép… Sau đó, anh sẽ quay về Việt Nam!

Song song với công trình ở Belarus, BS Ba đang quay về Mỹ (anh có hơn 10 năm định cư nghiên cứu ở Mỹ sau khi tốt nghiệp Tiến sỹ ở Nga) và làm tiếp tục các đề tài tại Đại học South California. Một năm anh ấy về VN khoảng 2-3 lần, mỗi lần 1-2 tháng.

Để có thể liên hệ tư vấn và chữa bệnh, bạn có thể liên hệ

PHÒNG KHÁM VIETLIFE MRI TRẦN BÌNH TRỌNG
14 Trần Bình Trọng, Hoàn Kiếm, HN.
Tel (+84) 043942 5666/ 043942 3666
để biết lịch có thể gặp được BS Ba hoặc khám chữa trực tiếp với nhóm Bs học trò của anh ấy. Nhóm của anh ấy vẫn hoạt động ở VN để chữa cho những bệnh nhân tìm đến, theo đúng tôn chỉ và phương pháp anh ấy đưa ra. Chữa bệnh tại Hà Nội.

3. Phòng ngừa ung thư như thế nào?

Tối nay, con gái 5 tuổi của tôi bất ngờ hỏi bố trên đường đi học “bố ơi tại sao người ta lại bị ung thư?”, tôi nghĩ rằng câu chuyện của anh Trần Lập đã làm tất cả chúng ta quan tâm đến cái bệnh “tử thần chưa biết khi nào gọi đến tên” này. Và chắc chắn có rất nhiều người quan tâm đến việc, làm sao để tránh nó một cách tối đa?

Theo tôi, tránh những gốc tự do, tránh những đột biến gen và các yếu tố gây độc là một trong những chìa khóa quan trọng để giảm thiểu khả năng ung thư:

- Hạn chế sử dụng bột ngọt (mì chính), bột nêm: theo quan niệm của anh Ba, glutamat (thành phần của bột ngọt) có liên quan chặt chẽ đến chuỗi thức ăn của tế bào ung thư.

- Không ăn dầu chiên thừa, chiên đi chiên lại. Hạn chế những đồ nướng cháy, thực phẩm biến đổi gen.

- Hãy cố gắng lựa chọn thực phẩm sạch nhất có thể: ít dư lượng thuốc trừ sâu, thuốc tăng trọng, kích thích tăng trưởng, chất bảo quản thực phẩm.….

- Nếu được, hãy bỏ thuốc lá, bỏ rượu bia

- Nếu có khả năng, hãy bổ sung định kỳ những chất chống ôxy hóa mạnh tôi có nhắc tới ở trên như CoenzymeQ10, alpha lipoic acid, vitamin E, omega 3-6-9,

- Thường xuyên khám sức khỏe tổng quát định kỳ để nếu có ung thư, phát hiện sớm sẽ xử lý rất dễ. Đừng chủ quan, nhiều người mắc ung thư khi còn rất trẻ.

- Bạn cũng có thể tìm đọc cuốn “Cancer Free – Thoát khoỉ ung thư”, bản dịch tiếng Việt của Thái hà books để hiểu hơn về các phương pháp trị ung thư không độc hại nhé!

Như trong một status mà anh Trần Lập có viết trước đây, khi bạn, hoặc người trong gia đình có người phát hiện mắc bệnh ung thư, sẽ có rất nhiều luồng ý kiến khác nhau. Người giới thiệu ông lang này, người đề nghị bà lang nọ, người nói nhất định phải theo Tây y ở bệnh viện chính thống, có người còn mang đến một loại nước kiềm và yêu cầu, chỉ cần uống là sẽ bớt bệnh… Có vô số cách khác nhau, và nhiều khi không nghe theo thì sẽ phật lòng người giới thiệu. Vì thế, bạn phải thật bình tĩnh, phân tích các thông tin, và quyết định một con đường. Đừng “vái tứ phương” mà thành ra không theo được phương pháp nào cho đến hết.

Ngoài BS Hoàng Xuân Ba, còn có rất nhiều cách chữa ung thư khác không độc hại. Tôi không dám quyết liệt trong việc khuyên những người mình biết sử dụng cách chữa của Bs Ba, vì tôi nghĩ biết đâu còn có nhiều người giỏi hơn, mình cứ giới thiệu như thế có khi lại bị hiểu nhầm là “cò”, là “môi giới”. Đó cũng là lý do vì sao tôi biết cách này từ lâu lắm, nhưng không chia sẻ rộng rãi cho mọi người. Cho đến khi tôi thấy, thật đáng tiếc vì những người như Trần Lập vẫn qua đời một cách nhanh chóng ngoài mường tượng. Tiếc là tôi không phải bạn thân, hay người nhà để “bắt” anh ấy phải chữa theo cách nào. Còn lại, tất cả những người thân của tôi, tôi sẽ quyết liệt đến cùng để chữa ung thư với anh Ba, nếu có mắc. Đó là lý do tại sao tôi nói, đấy là “bảo bối” khiến tôi và gia đình tôi, không ai sợ bệnh ung thư!

*Miễn trừ trách nhiệm: Tôi không phải Bs trị ung thư. Tôi chỉ muốn chia sẻ để các bạn hiểu rõ hơn phương pháp điều trị của BS Ba. Các trường hợp chữa khỏi nói trên là có thật và đúng với gia đình tôi. Đó cũng là một phương pháp trong số rất nhiều phác đồ chữa bệnh này. Các bạn nên cân nhắc thật cẩn thận trước khi lựa chọn bất cứ phác đồ nào, vì đó chính là sức khoẻ và tính mạng của chính bạn, hay người thân của bạn.

Nhóm nên tham gia: Chiến Thắng Ung Thư - Cộng đồng để tự cứu lấy chính mình thay vì hóa trị liệu. 


Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

* Không nên tái sử dụng chai nhựa để đựng đồ ăn uống

Chúng ta thường giữ lại những chai nhựa để “tái sử dụng” đựng nước uống đồ ăn. Việc này không mang lại lợi ích mà còn có hại cho sức khỏe. Hãy tái sử dụng theo cách khác.


Lý do không nên tái sử dụng chai nhựa để đựng đồ ăn uống

Chai nhựa – "Thiên đường" của vi trùng

Theo các nhà nghiên cứu, cổ chai và những khe nứt nhỏ ở chai/lọ là những nơi thích hợp cho vi khuẩn và những mầm bệnh sinh sống.

Những loài này không chỉ trú ngụ ở đây mà còn có thể tăng nhanh về "dân số" gấp nhiều lần cho dù chúng ta có xúc nước rửa chai/lọ đi chăng nữa.

Một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Sức khỏe Cộng đồng của Canada đã tiến hành thí nghiệm trên 76 mẫu chai nhựa mà được học sinh, sinh viên các trường học sử dụng.

Kết quả là gần 2/3 mẫu thử có chứa vi khuẩn. Những vi khuẩn này phát triển nhân lên về số lượng ngay ở nhiệt độ phòng và tồn tại khá lâu.

Một nghiên cứu khác được bản tin KLTV (Trang tin tức, sự kiện, giao thông, cộng đồng của vùng phía Đông bang Texas. Mỹ) tiến hành thí nghiệm những chai nước mà được tái sử dụng trong một tuần và thí nghiệm này chỉ lấy từ phần cổ chai.

Nhà nghiên cứu Richard Wallace, chuyên gia nghiên cứu Viện Y tế của Đại học Texas đã phát biểu trên KLTV: Tất cả những chai lọ tái sử dụng đều vẫn còn vi khuẩn mà có thể gây hại cho người giống như bị ngộ độc thức ăn.

Chúng gây ra các triệu chứng như chóng mặt, buồn nôn và tiêu chảy.

Có nhiều cách để tái sử dụng chai nhựa, không cứ phải dùng nó để đựng đồ uống (Ảnh minh họa)

Chai nhựa nên tái chế theo cách khác để bảo vệ sức khỏe và môi trường (Ảnh minh họa)

Bạn vẫn nghĩ làm sạch chai nước bằng xà phòng là có thể loại bỏ hết vi khuẩn nhưng điều này là chưa đúng.

Chai nước được tráng qua xà phòng cũng chỉ làm vi khuẩn tạm "ngừng hoạt động" trong tích tắc và vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở.

Vậy tiệt trùng bằng nước nóng thì sao? Chắc hẳn bạn nghĩ rằng cho nước nóng vào chai lọ thì vi khuẩn sẽ bị tiêu diệt.

Nhưng thực tế, xúc chai lọ bằng nước nóng không làm cho vi khuẩn biến mất mà còn làm tăng khả năng nguy hại do nước nóng làm chất hóa học ở chai nhựa có thể chuyển hóa và gây độc cho cơ thể.

Việc tái sử dụng chai lọ nhựa nguy hiểm như vậy nên chúng ta chỉ nên dùng chai nhựa một lần.

Bạn hãy uống thật nhiều nước hàng ngày nhưng đừng nghĩ đến việc dùng lại chai nước nhựa. Hoặc nếu bạn tận dụng lại chai lọ đã uống hết nước thì bạn có thể mua chai thủy tinh hoặc những chai nước có chất liệu an toàn.

Hãy vứt ngay vỏ chai/lọ nhựa, nếu tiếc thì thử giữ lại theo cách tái chế này (Ảnh minh họa)

Hạn chế dùng chai nhựa vì môi trường

Nếu chúng ta không muốn chôn hàng triệu chai nhựa thành đống rác, và hố rác này sẽ làm ảnh hưởng đến nguồn nước, thì ngay từ bây giờ nên chọn sử dụng chai lọ có nguồn gốc tự nhiên, không gây hại cho cơ thể và nguồn nước.

*Theo The Sun

theo Trí Thức Trẻ

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

* Làm sao cho mỗi con người Việt Nam sống có Nhân cách?

GS John Vũ
Câu chuyện độc đáo, sâu sắc và góc nhìn thông thái của GS John Vu – Nguyên Phong về cuộc trò chuyện thú vị với Bill W. G, khi đi giảng ở hai quốc gia lớn Châu Á. (GS John Vu sau khi rời Vice President của Boeing, hiện là Viện Trưởng Viện Công Nghệ Sinh Học ĐH Canergie Mellon, là dịch giả/tác giả bộ sách ‘Hành Trình về Phương Đông’, ‘Đường Mây qua Xứ Tuyết’, ‘Ngọc Sáng Hoa Sen’, ‘Trên đỉnh Tuyết Sơn’… và cuốn mới nhất 2016 là ‘Khởi Hành’).

“Hè năm ngoái tôi đã đi dạy với Bill G và học được rất nhiều qua kinh nghiệm của người giám đốc điều hành doanh nghiệp này. Khi đi qua nhiều nước, chúng tôi thường xếp hàng ở sân bay. Bill quan sát: “Ông có thể thấy ở một số nước, mọi người chờ đợi kiên nhẫn cho đến lượt họ nhưng ở các nước khác, mọi người thường chen lấn xô đẩy. Mọi người mua vé đều có chỗ trên máy bay rồi vậy sao họ phải xô đẩy người khác? Dường như là giáo dục của họ thiếu đào tạo phép xã giao và sự tự trọng. Nước này vẫn muốn trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới nhưng cứ nhìn vào dân chúng sô bồ, hỗn loạn, chen lấn và thiếu tự trọng này thì còn lâu họ mới lấy được sự kính trọng của những quốc gia khác. Họ có thể có sức mạnh kinh tế nhưng muốn đi xa hơn thì còn lâu lắm vì kinh tế là một chuyện nhưng dân trí lại là một chuyện khác. Không phải to tát, lớn lao là quan trọng nhưng thường những điều nhỏ bé xác định ra hệ thống giáo dục của họ tốt thế nào. Chính hành vi của những người dân xứ đó xác định ra liệu một nước đó có là “đẳng cấp thế giới” (World Class) hay không. Một con heo có thể thoa son dồi phấn nhưng nó vẫn là một con heo phải không?”

Khi rời khỏi nước này, Bill kết luận: “Quốc gia này còn phải học nhiều vì không có hệ thống dịch vụ tốt ở đây. Cả nước đang hội tụ vào phát triển sản phẩm để xuất khẩu tối đa nhưng họ sẽ không đi xa được nữa. Họ có thể hiểu kinh doanh sản phẩm nhưng không hiểu kinh doanh con người. Toàn thể nền kinh tế là về xây dựng thật nhiều cơ xưởng, sao chép mọi thứ, và xây dựng nhiều sản phẩm giá rẻ nhưng không cần chất lượng cao nghĩa là họ không nghĩ gì đến khách hàng mà chỉ nghĩ đến quyền lợi của họ. Họ muốn xây dựng mọi thứ, sản phẩm lớn, sản phẩm nhỏ nhưng họ sẽ không bao giờ thành công vì không hiểu nhu cầu của khách hàng; họ không có ý tưởng nào về sự thoả mãn của khách hàng. Từ người quản lí khách sạn tới người phục vụ nhà hàng, từ quan chức mức cao tới công nhân mức thấp, tất cả họ đều hành động y hệt như nhau, cứ vội vàng làm gì đó nhanh chóng mà không suy nghĩ. Chúng ta đã tham quan rất nhiều cơ xưởng và nếu chú ý, ông sẽ thấy rằng phần lớn các cơ xưởng đều có giám thị người ngoại quốc và phần lớn các công ty đều có người tiếp thị ngoại quốc bởi vì người của họ không thể làm điều đó. Đó là làm kinh doanh “nửa đường” vì sản phẩm không thể thành công nếu không có dịch vụ, và chính dịch vụ đem khách hàng trở lại.”

Một ngày ở Hàn Quốc, chúng tôi phạm sai lầm bởi việc đi sai chỗ cách xa khách sạn của chúng tôi vài dãy phố. Trời tối khi chúng tôi hỏi đường nhưng không mấy ai nói được tiếng Anh. Cuối cùng một sinh viên đi tới, anh chỉ cho chúng tôi hướng đi tới khách sạn nhưng ngần ngại: “Dễ lạc lắm vì có vài chỗ rẽ phải và rẽ trái và bây giờ đã khuya rồi và rất khó đi khi trời tối, các ông có thể bị lạc lần nữa”.
Thế là anh ta đề nghị đi cùng chúng tôi tới khách sạn để chắc rằng chúng tôi sẽ không bị lạc. Chúng tôi bước đi quãng mười lăm phút cho tới khách sạn. Khi chúng tôi cám ơn người sinh viên, Bill đề nghị anh ta ăn tối với chúng tôi nhưng anh từ chối vì cần về nhà. Vào lúc đó chúng tôi thấy rằng anh ta phải đi lộn lại theo hướng ngược với chỗ chúng tôi bị lạc. Sự kiện là một thanh niên sẵn lòng giúp người lạ cho dù phải đi ngược lại trong đêm tối đã gây ấn tượng cho cả hai chúng tôi. Bill bảo tôi: “Khi một thanh niên của một quốc gia hành động như vậy, nước đó có tương lai. Đó là điều một quốc gia có đẳng cấp thế giới (World Class).”

Theo Bill, “đẳng cấp thế giới” không phải là nền kinh tế mạnh hay có bao nhiêu triệu phú hay tỉ phú, bao nhiêu đại học hay nhà chuyên môn mà đẳng cấp thế giới là về cách công dân của nó hành động ra sao.”

(Stt copy từ Fb Prof John Vu 22/7 – Hình minh hoạ quốc tế không từ GS. John Vu, bài gốc do lượng like và share chưa từng có nên ko hiểu sao đã ko còn, may là chép nguyên bản về kịp).

Nguồn: FB Hạt Giống Tâm Hồn.
-------------------------------------------------------
Làm sao cho mỗi con người Việt Nam sống có Nhân cách?

Hà Sỹ Phu: Được bạn bè chuyển cho đọc bài “Lời bàn về Giáo dục của người giàu nhất hành tinh Bill Gates” tôi bừng tỉnh dậy một suy tư đã ôm ấp bấy lâu nên viết ngay đôi lời bình luận chia sẻ cùng bè bạn như sau:

Câu chuyện về nhận định của Bill Gates về tương lai một quốc gia gợi lên cho chúng ta một điều thú vị. Một quốc gia có vĩ đại được hay không hãy đo bằng nhân cách của các công dân nước ấy, trong những ứng xử giao tiếp bình thường hàng ngày.

Thật vậy, ở tầm nhỏ bé người ta thường tìm Nhân cách ở những việc lớn lao, và giới cầm quyền nhỏ bé thường tìm sự vĩ đại ở « tài năng lãnh đạo cao siêu» và quyền lực của mình, cố sao cho toàn dân phải học tập để biết quán triệt sự « lớn lao » ấy và đưa các nghị quyết của mình vào cuộc sống ! Dân chẳng qua chỉ là công cụ thực hiện , người dân được quyền lựa chọn gì đâu?

Bill Gates lớn được thành một người làm thay đổi bậc thang tiến hóa của thế giới, và giầu nhất thế giới, là bởi người thầy của Công nghệ Internet ấythực sự tôn trọng mọi con người sử dụng sản phẩm của mình, tự đặt mình vào vị trí từng người tiêu dùng, hướng về người tiêu dùng chứ không hướng vào túi tiền của mình, để tưởng tưởng xem họ muốn gì, họ cần gì thì tìm cách bày ra các phương án để họ tự chọn, làm thỏa mãn mong muốn đa dạng chính đáng của họ.

“Người dùng” chính là nhân dân! Bill Gates biết mình chỉ là người gây men và gợi hứng, chủ nhân thật sự của sự vĩ đại nằm trong tay nhân dân!

Làm sao cho mỗi con người Việt Nam sống có Nhân cách, đó phải là mơ ước cháy bỏng của một người lãnh đạo tử tế, có thề thì hãy thề như thế đi! Nhưng một bộ máy còn thiếu Nhân cách thì làm sao gây được chất men Nhân cách?Và một cá nhân, một đảng hay một dân tộc đã chịu lệ thuộc Tàu thì đừng nói đến Nhân cách làm chi để thành trò cười cho thiên hạ.

Tột đỉnh của tình yêu nhân dân sẽ xuất hiện từ chính hệ thống dân chủ- thị trường- pháp trị mà toàn nhân loại đang đi (mà ta gọi tên là thế giới Tư bản để đối lập với thế giới Cộng sản) chứ đừng tìm ở một thiên đường tưởng tượng nào đó do những đầu óc thừa nhiệt tâm và nóng vội nhưng thiếu hiểu biết.

Thật cảm ơn Bill ở một nhận xét « rất nhỏ » nhưng của một tầm nhìn rất lớn.

H.S.P.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

* Hơn một nghìn ngày mất tích và sự trở về kỳ lạ

Hành trình qua 3 nước và đi bộ về Hà Nội


Chẳng ai có thể ngờ người con gái có gương mặt tươi trẻ, còn phảng phất nét hồn nhiên lại có một cuộc đời ly kỳ đến thế.
Hơn một nghìn ngày mất tích, mất trí nhớ, cô sinh viên Việt Nam xuất sắc đã bắt đầu những năm tháng đọa đày khi từ Australia qua Mỹ, một ngày kia chui trong con-te-nơ trên một chiếc tàu chở hàng vượt đại dương về Trung Quốc.
Để rồi từ Trung Quốc về Lạng Sơn và từ Lạng Sơn đi bộ về Hà Nội trong tình trạng chẳng biết mình là ai? Nhưng đó chỉ là “khúc dạo đầu” của số phận…
Lâm Thị Thanh Huyền

Ngay từ nhỏ, Lâm Thị Thanh Huyền đã tỏ ra thông minh khác thường. Hồi mới lên ba ở quê nhà Phú Xuyên – Hà Tây, chỉ nghe anh chị đọc bài học thuộc lòng vài lần, Huyền đã nhớ rồi đọc lại vanh vách.
Chính vì thế mà bố của Huyền – ông Lâm Văn Bảng, một thương binh nặng – đã xiết bao kỳ vọng vào cô con gái mà mình rất mực thương yêu.
Và thực tế, từ lớp một cho đến khi vào đại học, Huyền luôn giành được những kết quả xuất sắc trong học tập. Tốt nghiệp phổ thông trung học năm 1997, Huyền thi đỗ Đại học Giao thông Vận tải với số điểm cao.
Nhưng học hết năm thứ nhất, cảm thấy không hợp, Huyền quyết định thi vào khoa Toán – Tin Đại học Quốc gia và trúng tuyển. Học đến năm thứ 2, Huyền vượt qua nhiều sinh viên khác để giành học bổng du học ở Australia.
Đêm trước ngày sang xứ người, Huyền trò chuyện tâm tình với bố đến quá nửa đêm. Người bố có biết bao nhiêu điều muốn nói với cô con gái yêu sắp phải xa gia đình, dẫu là du học thì vẫn “thân gái dặm trường” chắc sẽ nhiều vất vả, gian nan.
Món quà ông Bảng tặng con gái chẳng nặng về vật chất. Ông mở tủ lấy ra một vật được gói ghém cẩn thận. Đó là cuốn sách “Gương Nhân – Quả” do Thành hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh xuất bản. Ông Bảng mua năm 1995 và thuộc làu từng câu từng chữ.
Bây giờ ông trao sách cho con gái, giọng rưng rưng: “Đây là cuốn sách bố thích, sang đó khi gặp khó khăn, con hãy đọc nó. Nó sẽ giúp con vượt qua”. Ông Bảng ghi số điện thoại gia đình và tên mình vào gáy sách. Nhưng chẳng hiểu sao lần này, ông lại ghi chữ “Bảng” thành chữ “Bang”.
Cả hai bố con đều không ngờ rằng cuốn “Gương Nhân – Quả”, trở thành một “ân nhân”, một điểm “cởi nút” quan trọng trong vở kịch trên sân khấu cuộc đời đầy éo le, lạ lùng mà Huyền đóng vai chính.


Tại họa kinh hoàng trên đất khách

Huyền sang Australia, học ở thành phố Sydney, viết thư đều đặn về nhà và cuốn “Gương Nhân – Quả” trở thành sách gối đầu giường.
Cuộc sống ở xứ lạ bớt cô đơn hơn khi Huyền trở nên thân thiết với hàng xóm – một phụ nữ người Pháp. Bà người Pháp cảm mến cô sinh viên Việt Nam ngoan hiền, nết na nên nhận Huyền làm con nuôi. Họ thường xuyên qua lại chăm sóc nhau như ruột thịt.
Bỗng một ngày Huyền bị sốt li bì, nằm liệt giường. Mấy hôm không thấy cô con gái nuôi sang chơi, bà mẹ người Pháp vội vàng qua nhà Huyền. Bà lập tức đưa Huyền đi bệnh viện. Bác sỹ kết luận: Huyền bị viêm não biến chứng rất nặng.
Tất cả các bệnh viện ở Australia đều bó tay với trường hợp này. Muốn cứu Huyền, phải đưa cô sang một bệnh viện tốt nhất ở Mỹ. Chẳng chút đắn đo, bà mẹ Pháp đã làm thủ tục để Huyền sang Mỹ điều trị.
Các bác sỹ ở Mỹ sau khi xem xét kỹ bệnh tình của Huyền, đã khẳng định: Muốn cứu tính mạng, phải phẫu thuật, nhưng phẫu thuật có thể sẽ mất trí nhớ. Giữa tính mạng và trí nhớ, chọn cái nào? Dĩ nhiên, không khó để đưa ra câu trả lời.
Cuộc phẫu thuật đã cứu sống Huyền, sức khỏe dần hồi phục nhưng trí nhớ của cô như một vùng sương khói mờ ảo. Họa vô đơn chí, khi hai mẹ con đang trên đường ra sân bay trở về Australia thì lại hứng chịu một tai nạn giao thông khủng khiếp.
Một chiếc xe đâm vào ôtô Huyền ngồi, những chiếc thùng rất lớn lao xuống… Cô tỉnh lại trong bệnh viện và không thấy bà mẹ nuôi người Pháp đâu nữa. Bà đã chết? Hay bà không tìm thấy Huyền? Bà mẹ nuôi nhân hậu đã biến mất khỏi cuộc đời Huyền từ đấy.
Trong cái bệnh viện xa lạ đó, Huyền tự hỏi mình là ai? Vì sao lại ở nơi này? Huyền không thể trả lời. Trí nhớ cô chẳng khác nào một ổ dữ kiện trong máy tính đã bị xóa sạch.
Trống rỗng, xám xịt. Đến mức Huyền không thể biết mình tên gì? Người nước nào, học ở đâu, bố mẹ là ai? Cô như người từ hành tinh khác lạc vào trái đất, và ký ức là một vùng “chân không” hun hút. Sự mất trí nhớ càng trở nên tai hại hơn khi tất cả giấy tờ của Huyền bị mất hết sau vụ tai nạn.
Giọng Huyền nhỏ nhẹ: “Lúc ấy, ký ức về từ những ngày học ở Australia và tất cả quá khứ của tôi bị xóa hết. Tôi chỉ nhớ những gì diễn ra sau khi rời khỏi bệnh viện ở Mỹ”.
Người con gái gầy gò, ốm yếu, đầu không còn tóc sau lần phẫu thuật ấy lê bước ra cổng bệnh viện ở thành phố New York, chẳng một ai đến đón, chẳng biết đi đâu về đâu giữa nước Mỹ rộng lớn và xa lạ. Và một câu hỏi luôn nhói lên: “Mình là ai?”.
Huyền đứng bên đường, túi chẳng có một đồng, tài sản nếu kể ra thì chỉ còn bộ quần áo đang mặc mà thôi. Dường như chẳng còn ai có thể nghèo hơn bởi vì ngay một kẻ hành khất rách nát nhất thì vẫn còn ký ức, trí nhớ. Đói.
Cơn đói đến với Huyền chầm chậm nhưng mỗi lúc một dữ dội. Huyền bỗng nhìn thấy một đám trẻ nhiều màu da đang đi trên đường. Chẳng hiểu ai xui khiến, Huyền nhập vào đám trẻ đó. Đám trẻ đi vào một nhà hàng để rửa thuê chai lọ. Huyền cùng làm việc với chúng. Gầy gò nhỏ bé, trông cô gái người Việt này chẳng khác nào một đứa trẻ.
Vì thế mà ngay cả đám trẻ con cũng không nhận thấy có một người lớn nhập bọn. Công việc rửa chai lọ chỉ được trả công bằng một bữa ăn, không có tiền lương. Nhưng với Huyền như vậy cũng tốt lắm rồi, vì đó là cách giúp cô sống qua ngày trong cuộc hành trình tìm lại chính mình.


“Làm ơn cho tôi biết tôi là ai?”

Hôm ấy đang rửa chai lọ ở nhà hàng, Huyền được một bà người Hoa chuyên buôn đồ điện tử từ Trung Quốc sang, quan tâm. Cảnh ngộ đặc biệt của Huyền đã khiến bà thương gia động lòng trắc ẩn, muốn giúp đỡ đưa Huyền về quê hương.
Nhưng ngay cả đất nước của mình tên gì, ở đâu Huyền cũng chẳng nhớ. May thay trong tiềm thức sâu thẳm của cô gái ấy vẫn còn vẳng lên mấy từ ít ỏi: “Việt Nam – Hồ Chí Minh”. Những từ này chẳng khác nào chiếc la bàn chỉ cho Huyền một hướng đi khi đang lạc giữa đại dương bao la.
Bà thương gia Trung Quốc phán đoán Huyền là người Việt Nam, nên đã hỏi cô có muốn về nước không? Huyền gật đầu. Thế rồi Huyền lên chiếc tàu thủy chở hàng điện tử, nhắm mắt đưa chân, phó mặc cho số phận. Huyền phải ngồi trong con-ten-nơ chở hàng.
Bóng tối dày đặc bao phủ. Nóng bức đến ngộp thở. Say sóng. Tất cả khiến cho cô gái nhỏ bé ấy càng thêm buồn tủi. Con tàu lênh đênh giữa đại dương bao nhiêu ngày Huyền chẳng biết, nhưng cũng đủ dài để cảm thấy mình là tù nhân của bóng tối trong chiếc hộp sắt kín như bưng.
Một ngày nọ, tàu đến Trung Quốc. Sau khi nghỉ ngơi vài ngày Huyền được bà thương gia đưa đến tận Lạng Sơn. Huyền qua cửa khẩu Tân Thanh, đặt chân lên đất Việt. Lúc ấy, cô cũng chẳng biết Việt Nam là một đất nước như thế nào, có khác gì Mỹ và Trung Quốc?
Điều mà cô nhận thấy rõ nhất: Nơi đây cô có cùng ngôn ngữ với mọi người. Nhưng giữa miền miên viễn này, cô bỗng có cảm giác giống như lúc bước chân ra khỏi bệnh viện ở Mỹ: không tiền, không chốn nương thân, không trí nhớ…Và đói.
Huyền thất thểu bước đi trên đường, gặp ai cũng hỏi một câu khiến cho người ta tưởng cô bị điên: “Anh ơi, chị ơi, có biết tôi là ai không? Làm ơn cho tôi biết tôi là ai?”.
Huyền hy vọng có ai đó nhận ra mình. Đáp lại là những cái lắc đầu, sự ngạc nhiên, giận dữ, thương hại… Nhưng Huyền vẫn không nản lòng, cứ lang thang ở Lạng Sơn với câu hỏi có thể khiến mình bị tống vào nhà thương điên.
Tiềm thức mách bảo Huyền tìm đến nhà chùa để xin miếng ăn, chỗ ngủ qua đêm và dường như đó là cách duy nhất để tránh những cạm bẫy ở tỉnh biên giới thường xẩy ra nhiều vụ bắt cóc, buôn bán phụ nữ sang Trung Quốc.
Sau khi nghe Huyền kể hoàn cảnh, một nhà sư đã khuyên cô xuống Hà Nội sẽ dễ kiếm sống và có nhiều cơ hội tìm được gia đình hơn ở Lạng Sơn. Hà Nội ở đâu? Huyền hoàn toàn chẳng còn nhớ gì về Thủ đô, nới cô đã từng sống thời sinh viên nhưng vẫn quyết đi về hướng ấy. Đi bộ.
Đi bộ vì không có tiền đi xe ô tô và cũng vì một chút hy vọng mong manh: Có ai trên đường quốc lộ sẽ nhận ra mình chăng? Huyền vượt qua quãng đường gần hai trăm cây số mà trong tay không có một đồng.
Không hành lý. Đầu thế kỷ 21, giữa nườm nượp ôtô, xe máy trên quốc lộ, một người con gái ốm yếu, đầu gần như không còn tóc, cứ lầm lũi đi bộ về Hà Nội. Thân gái dặm trường, phía trước còn nhiều gian nan lẫn cạm bẫy…

Lâm Thanh Huyền và chiếc chứng minh thư đã giúp cô tìm lại gia đình

Chuyện cổ tích ngày cuối năm
Tưởng như cơ hội tìm thấy gia đình đã tắt ngấm thì bỗng dưng nó lại đến với Lâm Thanh Huyền trong một tình huống lạ lùng…

Rửa bát thuê, bán bánh mỳ và… luyện thi đại học

Thỉnh thoảng cô gái đó dừng lại hỏi thăm một câu đã trở thành cửa miệng: “Có người nào biết tôi là ai không…?”. Khi màn đêm sắp sập xuống, cô gái tìm một ngôi chùa, xin chút cơm chay và ngủ nhờ. Sáng sớm tinh mơ lại lên đường.
Đi như hành xác, gian nan khổ cực như sang Tây Thiên lấy kinh. Điều mà Huyền luôn cố gắng để làm trong suốt chặng hành trình ấy là kể cho người dân nghe hoàn cảnh của mình để mong tìm ra manh mối gia đình.
Thế rồi, lần nọ sau khi nghe Huyền kể, một người đàn bà Lạng Sơn đã nằng nặc nhận ngay cô chính là đứa con gái đã mất tích của mình. Huyền cả tin, đã cùng người đàn bà đó về “nhà”.
Nhưng đến nơi, thấy anh em họ hàng của người đàn bà hoàn toàn dửng dưng, Huyền mới nhận ra đây chẳng phải gia đình, quê hương của mình. Cô lại ngược đường về Hà Nội.
Huyền chẳng nhớ thời gian đi bộ từ Lạng Sơn về đến Hà Nội mất bao lâu, có lẽ phải một tháng hoặc hơn thế, chỉ biết đôi giày đã mòn vẹt, gương mặt đã bạc đi vì nắng gió, bụi đường. Và cái đầu gần như trọc ngày nào giờ tóc đã lên xanh.
Về đến Hà Nội, Huyền vẫn đối diện với những con số không tròn trĩnh: không tiền, không nơi ở, không gia đình, không trí nhớ… Huyền lại xin rửa bát cho quán cơm ở Cầu Giấy. Nhưng lần này với Huyền rửa bát ở Cầu Giấy khác với rửa chai lọ bên Mỹ ở chỗ: được trả lương.
Ngày làm thuê, đêm về đã thành thói quen, Huyền tìm tới các ngôi chùa xin ngủ nhờ. Và cũng đã thành một thứ phản xạ: Huyền cứ đi hỏi những người dưng câu “điên rồ” cửa miệng: “Có biết tôi là ai?…”. Nhưng càng hỏi, càng vô vọng.
Trong khi đó, gia đình ông Lâm Văn Bảng ở Phú Xuyên – Hà Tây buồn như có tang. Sau một thời gian, không nhận được thư hay bất cứ tin tức gì của con gái, ông Bảng đã gọi điện sang Australia hỏi nhưng nhà trường cũng chỉ trả lời: Huyền không còn học ở đây nữa, chúng tôi không biết em đi đâu. Tin nghe như sét đánh ngang tai.
Ông Bảng hốt hoảng định bay qua Australia nhưng vợ ngăn lại vì sợ sang đó thì “chẳng tìm được con lại mất luôn cả bố”. Gần như tuyệt vọng, sức khoẻ ông Bảng suy sụp.
Ở Australia, sau khi thấy Huyền đi chữa bệnh rồi mãi không quay lại trường, tưởng cô đã về nước, bạn bè đã gom tất cả đồ đạc gửi về Việt Nam. Trong đó có cả cuốn sách gương Nhân – Quả. Thế nhưng địa chỉ họ gửi không rõ ràng nên những thứ đồ đó bị thất lạc.
Chẳng ai hay biết, Huyền đang rửa bát thuê ở Cầu Giấy, cách gia đình có ba mươi cây số. Ngoài thời gian đi rửa bát thuê, Huyền thường lân la lên hàng sách cũ ở vỉa hè đường Láng đọc nhờ.
Một chị chủ quầy sách thấy Huyền hiền lành đã rủ về ở cùng nhà trọ gần trường Cao đẳng Sư phạm Hà Nội. Thế là Huyền bỏ công việc rửa bát thuê, ngày đi bán sách với người đàn bà kia, tối đi bán bánh mỳ. Khuya, Huyền chong đèn đọc sách.
Cô đọc ngấu nghiến như chưa bao giờ được đọc. Huyền đói kiến thức. Tất cả những kiến thức trong đầu nữ sinh viên xuất sắc ngày nào đã bị xóa sạch cùng với chứng mất trí nhớ.
Bằng cách đọc sách, Huyền học lại từ đầu. Một đêm Huyền chỉ ngủ khoảng hai tiếng, thời gian còn lại cô “ngốn” những cuốn sách cũ mà ban ngày sẽ bày bán ven đường Láng…Cuộc sống cứ thế trôi đi.
Đêm nọ, đi bán bánh mỳ về, Huyền chẳng thấy người đàn bà ở cùng mình đâu nữa. Chị ta đã biến mất cùng với toàn bộ số tiền mà Huyền bán bánh mỳ đạp xe rã cả chân một năm qua. Chỉ để lại một số sách cũ. Huyền “tiếp quản” “gia tài” đó và vẫn tiếp tục bán sách.
Với lượng kiến thức đã đọc, Huyền tự tin đến mức gõ cửa nhà người lạ xin… luyện thi đại học với điều kiện: nếu học sinh tiến bộ mới nhận tiền. Thế rồi gia sư Lâm Thị Thanh Huyền dần dần được các bậc phụ huynh hết sức tín nhiệm vì kết quả học tập của con em họ ngày càng tốt.
Người này giới thiệu người kia, Huyền trở nên bận rộn với những “cua” dạy dày đặc. Có hôm, đạp xe mệt quá, Huyền ngất giữa đường. Cũng may gần một hiệu thuốc, nên Huyền được cấp cứu ngay. Tích cóp mãi rồi Huyền cũng mua được một chiếc xe máy. Nhưng “chó cắn áo rách”, Huyền bị kẻ cắp lấy mất.
Trong một lần đi làm gia sư, Huyền gặp một chàng trai. Chàng trai đó có tình cảm đặc biệt với cô gái dịu dàng này. Nhưng khi anh ngỏ lời, Huyền đã nói thật về hoàn cảnh của mình. Chàng trai lại càng yêu thương Huyền hơn và xin hỏi cưới. Nhưng Huyền bảo: “Em phải tìm được gia đình mới tính chuyện chồng con”.
Chẳng hiểu sao mấy từ “Việt Nam – Hồ Chí Minh” từ sâu thẳm tiềm thức đã luôn khiến Huyền nghĩ rằng: gia đình mình ở thành phố mang tên Bác. Huyền đã toan khăn gói hành phương Nam, nhưng người yêu ngăn lại.
Huyền đã sống ở Hà Nội gần bốn năm mà chẳng một mảy may dấu hiệu nào cho thấy sẽ biết – mình – là – ai? Gia đình mình ở đâu? Có lúc, Huyền đã lên truyền hình Hà Nội đăng nhắn tin tìm người nhà. Nhưng tin nhắn trở nên ngây ngô và như gió bay lên trời khi mà bản thân Huyền chẳng biết mình tên gì…?

Ba cuộc điện thoại – một cuộc trở về
Cuộc sống ở trọ của Huyền buồn tủi đến tê lòng mỗi khi Tết đến. Trong khi các gia đình sum họp, Huyền chẳng biết đi đâu về đâu, có lúc nằm khóc một mình.
26 Tết năm 2005, sau khi đã cho học sinh nghỉ, Huyền tìm một cuốn sách đọc cho vơi nỗi cô quạnh. Cô vô tình lấy một cuốn sách mang tên “Gương Nhân- Quả”.
Cuốn sách được bọc cẩn thận bằng mấy lớp giấy. Huyền bỗng tò mò bóc những lớp giấy ra để xem. Bóc hết lớp thứ nhất, cô thấy kẹp giữa hai bìa sách là chiếc chứng minh thư nhân dân của một cô gái.
Kỳ lạ thay: gương mặt trong tấm ảnh chứng minh thư nhân dân đó giống Huyền như hai giọt nước. Và cái tên trên chứng minh thư: Lâm Thị Thanh Huyền, nghe như một tiếng vọng xa xôi từ ký ức đã ngủ quên.
Huyền giật mình, tự hỏi: “Sao trên đời này lại có người giống mình đến thế? Hay người trong chứng minh thư lại chính là mình”. Cô định thần nhìn kĩ và phát hiện thấy chữ “Bang” và số điện thoại đã mờ trên gáy sách. Sự tò mò xen lẫn chút hy vọng mong manh đã khiến Huyền bấm máy gọi về số điện thoại ấy…
* * *
Từng bị giặc bắt giam ở “địa ngục trần gian” Phú Quốc thời Mỹ ngụy nên ông Lâm Văn Bảng đam mê sưu tầm những kỷ vật của đồng đội thời chiến tranh.
Cuối năm 2004, ông xây ngay trong khu vườn – cạnh mấy gian trưng bày kỷ vật đồng đội – một ngôi đền nhỏ để ngày ngày hương khói cho những anh linh đã hy sinh vì nước.
Đúng ngày 26 Tết, đền thờ liệt sỹ khánh thành. Đang lúc bận rộn khách khứa, một hồi chuông điện thoại reo vang. Bà Nguyễn Thị Lan – vợ ông Bảng nhấc máy. Phía đầu dây bên kia giọng một cô gái rụt rè hỏi: “Thưa bác, đây có phải nhà bác Bang không ạ?” “Không phải, cô nhầm rồi”. Bà Lan dập máy.
Nghe tiếng “rụp” đầu dây bên kia, Huyền giật mình. Cô mơ hồ nhận thấy giọng người phụ nữ rất quen. Điều đó khiến Huyền kiên nhẫn bấm máy lần thứ hai. Giọng người phụ nữ cáu bẳn: “Đã bảo không phải rồi, sao gọi nhiều thế?”.
Huyền thẫn thờ ngồi ngắm mãi bức ảnh “giống mình” trong chứng minh thư. Như có cái gì đó xui khiến, Huyền bấm máy lần thứ ba. Chuông điện thoại lại reo giữa lúc nhà đang đông khách, bà Lan bảo: “Chắc lại điện thoại của con bé đó, đã bảo không phải cứ hỏi mãi”.
Thấy vợ khó chịu, ông Bảng chạy lại nhấc máy. Mặt ông tái đi khi nghe tiếng “Alô! alô! alô”. Một giọng nói quá quen thuộc đã ăn vào máu thịt trong ông. Tiếng cô gái hỏi: “Dạ, thưa bác, nhà bác có ai tên Huyền không ạ!?”.
Ông Bảng trở nên tê dại khi nghe câu hỏi ấy. Linh cảm của người bố mách bảo: đúng con gái mình rồi. Ông hỏi trong hoảng loạn: “Có, có, Huyền đấy à con. Ôi, ba đây mà, ba của con đây mà. Con không nhận ra ba sao? Con đang ở đâu để ba đón về?” .
Người con gái nói nơi mình ở. Ông Bảng vơ vội chiếc áo rét, gọi thêm vài ba người nữa rồi ào lên Hà Nội. Tuy vội, ông vẫn không quên mang theo album ảnh gia đình.
Bước vào nhà Huyền, ông Bảng mừng như điên dại khi thấy đứa con yêu đã mất tích gần một nghìn năm trăm ngày đang đứng trước mặt mình. Ông ôm chầm lấy Huyền, nước mắt trào ra.
Nhưng Huyền vẫn không nhận ra người đàn ông tóc bạc như cước ấy là bố mình. Cô gọi ông bằng bác như một người xa lạ. Lần bị lừa ở Lạng Sơn khiến Huyền trở nên cảnh giác.
Chỉ sau khi ông Bảng đưa album ảnh gia đình và kể lại chi tiết chuyện gia đình thì Huyền mới tin và lên xe về quê. Cả đại gia đình như vỡ oà trong niềm vui.
Nhà ông Bảng đón một cái Tết vui nhất trong đời. Họ hàng, làng xóm, lúc nào cũng đến kín nhà mừng cho sự trở về vô cùng kỳ lạ của con gái ông. Sau Tết, Huyền làm đám cưới với chàng trai đã yêu thương và chờ đợi mình. Cô đã tìm lại tên cho mình theo đúng nghĩa của cụm từ này.
Tôi ngồi trong căn hộ chung cư tầng 10 ở khu bán đảo Linh Đàm (Hà Nội) – nơi Huyền ở bây giờ – một không gian yên tĩnh, giản dị mà toát lên vẻ đầm ấm.
Có tiếng trẻ nhỏ khóc trong chiếc nôi đặt giữa nhà. Huyền bế bé trai kháu khỉnh cô vừa sinh được hơn 2 tháng, nét mặt tươi trẻ ngời lên niềm hạnh phúc như thể chưa từng trải qua những ngày tháng khốn khổ đến tận cùng.


Huyền lấy cho tôi xem chiếc chứng minh thư tìm thấy trong cuốn sách “Gương Nhân – Quả” mà giờ đây cô vẫn sử dụng. Giọng Huyền trở nên bồi hồi: “Trong quãng đời – không- biết -mình-là -ai, tôi thấy điều may mắn nhất là giữ được mình, không vướng vào những tệ nạn xã hội.
Và những lúc nguy nan nhất, tôi luôn được những người tốt giúp đỡ. Bây giờ tôi ước làm sao gặp lại bà mẹ nuôi người Pháp, thậm chí tôi đã học cả tiếng Hoa để mong có cơ hội gặp lại bà thương gia Trung Quốc.
Ngay cả người đàn bà Thái Bình đã lấy hết tiền của tôi tôi cũng biết ơn. Nếu không có người đàn bà đó, thì làm sao tôi gặp lại cuốn Gương Nhân – Quả”.
Nhờ sự quan tâm của gia đình cũng như người chồng hiền lành, chu đáo, trí nhớ của Huyền đã khôi phục được nhiều. Cô nhớ rất nhanh những kiến thức được học chẳng khác nào thời còn sinh viên.
Bây giờ Huyền vẫn có một khoản thu nhập ổn định bằng nghề dạy học. Huyền dạy học như một sự tri ân với cuộc sống và tình thương của cô dành cho các em học sinh luôn khiến các bậc phụ huynh ngạc nhiên, cảm động.
Sắp tới, Huyền dự định thi vào Đại học Sư phạm với ước nguyện gắn bó với nghề giáo trọn đời. Tôi nghĩ khi người con gái ấy đứng trên bục giảng, chỉ cần kể câu chuyện kỳ lạ của đời mình sẽ khiến cho học trò tin trên đời vẫn có những chuyện cổ tích, vẫn có Gương Nhân – Quả, ở hiền sẽ gặp lành…

======
Sau 3 năm gặp lại, bây giờ Huyền đã học năm cuối ở Học viện Quản lý Giáo dục để thực hiện ước nguyện gắn bó với nghề giáo trọn đời. Tôi nghĩ khi Huyền đứng trên bục giảng, chỉ cần kể câu chuyện kỳ lạ của đời mình sẽ khiến cho học trò tin trên đời vẫn có những chuyện cổ tích, vẫn có Gương Nhân – Quả, ở hiền sẽ gặp lành… Như thế chắc còn hơn ngàn lời giáo huấn sáo rỗng.
Vừa học vừa mở lớp dạy thêm ngay trong nhà mình, mỗi ngày Huyền “chạy” bốn năm “sô”, các môn Toán, Lý, Hoá, Tiếng Anh. Huyền dạy học như một sự tri ân với cuộc sống và tình thương của cô dành cho các em học sinh luôn khiến các bậc phụ huynh ngạc nhiên, cảm động. Vì thế học sinh tìm đến với Huyền ngày một đông.
Ngày tôi đến, cậu con trai Huyền còn nằm trong nôi, giờ đây đã sắp sửa vào lớp một. Căn hộ chung cư ở tầng 10 bán đảo Linh Đàm luôn đầy ắp tiếng cười. Huyền ngượng ngùng không muốn cho tôi chụp ảnh vì ông xã không thích câu chuyện của vợ được đưa lên báo. Tôi thì cần có một tấm hình của Huyền để bạn đọc yên tâm rằng câu chuyện mang màu sắc cổ tích này là có thật. Nhưng tôi cũng không muốn cuộc sống bình yên của Huyền giờ đấy có thêm bất cứ xáo động nào nữa sau những bão tố vừa qua.
Thay vào đó, chúng tôi đã tìm về thôn Nam Quất, xã Nam Triệu, huyện Phú Xuyên – Hà Tây để gặp ông Lâm Văn Bảng – bố đẻ của Huyền.Ông Bảng đã tiết lộ về câu chuyện kỳ lạ của con gái gắn với cuốn sách Gương Nhân Quả mà ông tặng Huyền.

Ghi chép của Phùng Nguyên
Theo báo Tiền Phong

Video : Lời kể của ông Bố:

                                 

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

* Thế Long và các bạn QL đến chơi

 Cụ Diachuoansai ra vào Hà Nội - Sài Gòn như đi chợ vì gia đình con trai cụ ở trong này. Hôm nay cụ quá bộ đến nhà mình chơi cùng với một số các cụ bạn nữa. Cuộc gặp mặt rất vui vẻ thân tình đầm ấm chất culờ. Xin lưu lại mấy bức ảnh (do cụ Diachuoan sai chụp) làm kỷ niệm, sau này xem lại sẽ rất vui, cũng như hôm nay xem lại những ảnh và Video cũ mình đăng trên YouTube từ lâu, nhìn mọi người đều trẻ hơn nhiều, ai cũng thấy rất thú vị, lại còn hát theo video nữa, vui quá! Xem lại thấy cuộc gặp gỡ nào cũng vui, cũng đáng nhớ, chắc cuộc gặp hôm nay cũng vậy. Tôi phải cảm ơn tất cả các bạn đã không quản ngại đường xá xa xôi, có cụ đi oto tìm mất hơn 1 giờ đồng hồ mới thấy nhà (Calathau), cụ thì đi xe buýt (Khinh), cụ thí ở tuổi này còn đi xe máy trên đường phố SG đông như vậy (Diachuoấni), cụ GS Khắc và Đức (Tỷ Phú hồn nhiên) còn phải nai lưng đèo 1 cô em trẻ đẹp nữa chứ. Các cụ vất vả quá, Riêng cụ Tỷ Phú Đỏ là có lái xe nhà đưa đến. Cảm ơn các bạn nữ đã chung tay giúp sức (Hạnh, Hương cuốn nem và ... - như trên ảnh), nhất là Nhật Lệ đến sớm giúp mọi việc, cụ Thế Long cũng rất tích cực, đến sớm và còn tỏ ra rất đảm đang - cuốn nem rất khéo...








* 2 BÀI VIẾT TRÁI CHIỀU XUNG QUANH VỤ TIN TẶC TẤN CÔNG SÂN BAY TSN

Thứ bảy, 30/7/2016 | 01:48 GMT+7    

(BÀI 1)
Điều kỳ diệu sau cuộc tấn công

Tôi vừa trở về sân bay Nội Bài sau một chuyến bay dài từ TP HCM. Chuyến bay dài hơn thường lệ, bởi một cuộc tấn công điện tử thực hiện vào hạ tầng hàng không Việt Nam, một cuộc tấn công chưa từng có.

Chúng tôi ra sân bay từ 17h. Giao thông trước sân bay Tân Sơn Nhất kẹt cứng. Bước vào sân bay, đông nghẹt người vì nhiều chuyến ùn tắc.

Không còn thông báo điện tử, tất cả đều phải thông báo bằng giấy in. Tôi đứng xếp hàng trong hàng người bất tận, đến tận gần 19h mới đến quầy làm thủ tục, dù theo lịch là 19h đã bay. Hệ thống máy tính không hoạt động, thủ tục làm bằng tay. Thứ tự các chuyến bay và cổng ra tàu bay thay đổi liên tục và chỉ được thông báo qua loa phóng thanh. Bởi ngay cả hệ thống loa sân bay cũng đã bị tấn công.

Và trong khung cảnh tưởng như sẽ vô cùng hỗn loạn ấy, lại là một sự trật tự đáng ngạc nhiên. Gần như không ai phàn nàn. Tất cả mọi người đều xếp hàng trật tự. Không thấy sự vội vàng chen lấn như ngày thường. Mọi người nhường nhịn và thông cảm cho nhau lẫn cho hãng hàng không.

Khi tôi bước vào phòng chờ, không còn một chỗ ngồi. Hành khách ngồi la liệt dưới đất, trong một khung cảnh tôi chưa từng chứng kiến ở đâu trên thế giới. Trong phòng lounge cũng không còn chỗ ngồi. Nhưng sự thông cảm và chia sẻ được duy trì đến tận phút cuối.

Trong phòng lounge dành cho thương gia, ngày thường, sự riêng tư vô cùng được tôn trọng. Nhưng hôm qua, mọi người chia sẻ cho nhau từng chiếc ghế. Ngày thường, khách thương gia là những người vội vàng nhất, khó tính nhất. Nhưng hôm qua, tôi chứng kiến những vị khách nhẹ nhàng nói chuyện với tiếp viên, nhờ nhắc giờ lên máy bay, còn cẩn thận dặn lại sợ tiếp viên sốt ruột: "Chị chỉ nhờ vậy thôi, không giục đâu".

Không có sự cáu gắt hay giục giã, mọi người ngồi trò chuyện với nhau, chia sẻ tin tức. Tất cả đều biết rằng mình đang là nạn nhân của một cuộc tấn công. Một cuộc tấn công không báo trước. Và không ai bảo ai, tất cả quyết định rằng họ sẽ cùng đoàn kết và hỗ trợ nhau dù chỉ bằng sự im lặng.

Đây là lần thứ 2 tôi chứng kiến một khung cảnh mà tưởng như sẽ có hỗn loạn, cuối cùng lại chỉ thấy sự đoàn kết và sẻ chia.

Tháng 10 năm 2010, tôi vào Minh Hóa, Quảng Bình để đưa hàng cứu trợ cho một xã chịu thiệt hại nặng nề nhất sau lũ. Ngập cả xã, ngập qua cả cột điện, xã gần như bị cô lập. Khi chiếc xe đến, mọi người ùa ra chờ nhận gạo và thuốc lọc nước. Mọi người đã vô cùng mệt mỏi vì bão lũ rồi, và tôi ở trên xe, thấp thỏm lo sợ về một sự hỗn loạn. Nhưng không, mọi người xếp hàng ngay ngắn, đẩy những đứa trẻ lên trước. Những gói quà được trao lần lượt. Cho đến khi hết hàng, vẫn còn nhiều người đứng chờ nhưng chưa được nhận. Không một ai phàn nàn. Mọi người vui vẻ, tự an ủi, rồi ra về.

Hàng ngày, chúng ta phải nghe rất nhiều lời phàn nàn về ý thức của người Việt. Sân bay, bến tàu sẽ là nơi dễ nhìn thấy những câu chuyện như thế nhất. Nào là chen lấn khi xếp hàng, nào là tranh cãi quanh thái độ phục vụ, từ lời ăn tiếng nói đến cung cách ứng xử, chỗ nào cũng thấy "người Việt xấu xí". Ngày thường, một chuyến bay delay, một thông báo không chính xác, sẽ nhận không biết bao nhiêu nhiếc móc to tiếng.

Nhưng hôm qua, trước một cuộc tấn công, tôi chỉ nhìn thấy hình ảnh của một dân tộc đoàn kết. Một hành vi phá hoại, vốn chủ đích tạo ra sự hỗn loạn, lại đẩy mọi người xích gần lại với nhau. Chính hành vi của những kẻ tấn công khiến cho người Việt bộc lộ những đức tính tốt đẹp của mình: sự đoàn kết; sự sẻ chia.

Và tôi tin rằng những điều tôi đã chứng kiến ở Tân Sơn Nhất hôm qua không phải là cá biệt, bởi tôi đã nhìn thấy tinh thần ấy hơn một lần. Tôi biết, chứ không phải tin, rằng tinh thần dân tộc của chúng ta chưa bao giờ phai nhạt.

Những kẻ tấn công chiều qua đã tắt đi được những màn hình điện tử vô tri ở sân bay Tân Sơn Nhất, nhưng vô tình, lại bật lên ý chí đoàn kết của những con người Việt Nam. Đó là một cuộc tấn công thất bại.

Và đám đông tôi nhìn thấy, cho dù rất trật tự và nhẫn nại, lại cho thấy sẽ thật bất hạnh cho bất kỳ kẻ nào lăm le tấn công dân tộc này.

Hoàng Minh Trí

(BÀI 2)

Đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông
(Bài này đăng trên Một Thế Giới, đã bị xóa)

Sau sự cố thông tin vừa qua tại hai sân bay lớn của cả nước là Tân Sơn Nhất và Nội Bài, một người quen của người viết bài này có mặt tại sân bay Nội Bài vào thời điểm đó thuật lại họ đã rất “lo lắng và không biết phải làm gì” khi không có bất kỳ một thông báo chính thức nào ngay tức thì về sự an toàn cho các chuyến bay sắp tới.

Không còn là thuyết âm mưu nữa khi các tin tặc có thể xâm nhập thành công hệ thống thông tin ở sân bay thì cũng có đủ sức làm như vậy với hệ thống đảm bảo an toàn bay, điều đã xảy ra trước đó. Mọi kết luận để an lòng người đi máy bay vẫn chưa được đưa ra sau một ngày xảy ra sự cố, dù Bộ Công an cho biết đã vào cuộc.

Một bài viết xuất hiện trên tờ báo mạng Vnexpress với tiêu đề: “Điều kỳ diệu sau cuộc tấn công” đã ca ngợi thái độ trật tự của đám đông hành khách đi máy bay khi sự vụ tấn công mạng xảy ra. Bài viết có vẻ tìm được sự đồng cảm của rất nhiều người khi nhiều tài khoản facebook chia sẻ lại với những câu chữ bày tỏ xúc động. Tinh thần dân tộc dường như là “xương sống” cho sự đồng cảm này.

Không hiểu vì lẽ gì mà nhiều người lại đánh đồng giữa sự đoàn kết của tập thể và sự co cụm của đám đông. Đoàn kết vốn là một từ thường dùng cho hành động cùng nhau phấn đấu vươn lên, cùng chiến thắng. Còn theo lời tường thuật của một nhà báo có mặt tại sân bay thì đám đông khi đó đã trật tự vì “ngơ ngác” và “không hiểu chuyện gì đang xảy ra”.

Đó là thái độ rất dễ thấy để bảo vệ nhau khi đứng trước một cuộc tấn công. Dù cho dùng mỹ từ nào đi nữa thì cũng không thể phủ nhận rằng cuộc tấn công của những tin tặc, đến từ Trung Quốc, đã đánh vào những lỗ hổng trong bảo mật thông tin một cách thành công để truyền đi các thông điệp của mình. Và, đây không phải là lần đầu tiên những cuộc tấn công như vậy xảy ra, thậm chí đài không lưu tại sân bay Tân Sơn Nhất đã bị chiếm sóng đến 18 phút vào ngày 16.6.

Cũng không hiểu từ bao giờ sự trật tự, xếp hàng nghiêm túc và giúp đỡ lẫn nhau trong một cộng đồng lại được tôn lên như những điều vĩ đại để rồi tác giả bài viết trên khẳng định: “… thật bất hạnh cho những ai lăm le tấn công dân tộc này”. Có lạc quan quá không khi những điều bình thường nhất như xếp hàng hay trật tự lại có thể trở thành vũ khí tinh thần để đối đầu một cuộc tấn công trên không gian ảo nhưng kết quả không hề ảo chút nào!

Đứng trước những biến cố như vậy, nên chọn thái độ xoa dịu, an ủi đám đông bằng cái lý lẽ “nhờ có cuộc tấn công nên người dân mới đoàn kết lại” hay cần phải cật vấn trách nhiệm đối với những người hoặc lực lượng được xã hội giao cho sức mạnh để bảo vệ cộng đồng?

Một người có suy nghĩ rạch ròi và tỉnh táo hẳn phải chọn vế sau. Cho dù, nhiều người dân Việt Nam vẫn chưa làm gì được cho đất nước ngoài việc phải đóng rất nhiều khoản thuế cao hơn ở các nước khác, nhưng tất cả chúng ta đều có quyền yêu cầu các lực lượng có trách nhiệm phải làm tốt hơn nữa công việc của mình trong việc sử dụng đồng thuế của dân.

Cũng xin thôi cách nói khó hiểu “Hàng không Việt Nam chủ động đánh sập hệ thống điều hành liên quan đến an toàn bay để không bị hacker tấn công” như báo Người Lao Động đã dẫn. Có ai giao tính mạng mình và gia đình mình cho một hãng bay mà đến an toàn thông tin cũng không bảo vệ được rồi lại đi chống chế như vậy.

Đoàn kết là để chiến thắng, còn sợ hãi thì chỉ khiến người ta co cụm nép vào nhau. Đừng nhầm lẫn giữa hai khái niệm và cũng đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông.

Trung Bảo

(Theo Một Thế Giới)

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

* "Cười ra nước mắt"

LTH: 30 bài văn tả thực của trẻ Tiểu Học (nhiều bài đã đọc từ lâu, giờ có người tổng hợp lại mình chép vào đọc cho vui và biết thêm để mà buồn về chất lượng GD TH VN).




Trí tưởng tượng của trẻ kết hợp với sự thật thà quá mức luôn mang đến cho các giáo viên những pha "ngã ngửa".

Đề: Tả ông nội.
Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Tả một dụng cụ lao động.
Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng, để hốt rác, và còn dùng để xúc cứt chó nữa.

Đề: Miêu tả về bố.
Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.
Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.

Đề: Tả cây chuối.
Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.

Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.
Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút.

Đề: Tả cái cặp đi học.
Bố em mua cho em cái cặp rất to và đẹp, hàng ngày em đeo nó đến trường, cái cặp đựng được nhiều sách vở, nó to như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy!

Đề: Tả về ông bà nội.
Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi.

Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.
Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô, nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.

Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.
Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

Đề: Tả cô giáo em.
Cô giáo em mặt đỏ như mặt trời, chân đi xào xạc tựa mây bay.

Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần.
Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.

Đề: Tả cây hoa hồng.
Những bông hồng xinh xinh như những con cún con đậu trên cành.

Đề: Tả cây bàng.
Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.

Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất.
Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.

Đề: Tả em bé.
Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp.

Đề: Đặt câu hỏi với vần: ôm, ốp.
Mẹ em tát em đôm đốp.

Đề: Đặt câu về phần gieo âm tiết.
Có con trâu, bị ruồi bâu. Có con chim, bị vỡ tim.

Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố).
Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.

Đề: Tả một buổi học.
Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"

Đề: Tả em bé.
Ở bên nhà em có một bé gái rất dễ thương, hai mắt em bé to tròn như hai hột lạc sống, cái mũi em to như cái trống.

Đề: Tả con gà trống.
Nhà em có con gà trống rất to, chân dài. Hôm qua nó bị thiến rồi nên nó không đạp mái được nữa.

Đề: Tả một cái cây.
Cái cây rất cao và to, tán lá xum xuê, thân cây mười người ôm không xuể. Cái cây cao 15 cen ti mét.

Đề: Tả con lợn.
Con lợn nhà em. Cái mỏ nó nhọn. Cái đuôi nó cong. Cái mào nó đỏ. Cái cựa nó sắc. Em rất yêu con lợn nhà em

Đề: Tả ông nội.
Ông nội em đẹp lão lắm, hai mắt ông tròn xoe như hai hòn bi ve, râu ông dài và mượt như chùm hoa bắp ngô, lúc nào đi ông cũng chống gậy giống như hề Sác-lô.

Đề: Tả bác công nhân.
Tay bác toàn dầu mỡ, trán thì lấm tấm mồ hôi, tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.

Đề: Em hãy tả về bà của mình.
Nhà em có nuôi một bà nội suốt ngày ngồi phẩy quạt nhưng ruồi không bay khỏi miệng, mồm luôn dạy cháu phải sạch nhưng bà lại lấy khăn lau bàn để lau ly uống nước.

Đề: Tả con trâu.
Quê em nhà nhà làm nông nghiệp nên gia đình ai cũng có một con trâu. Chú trâu nhà em rất khỏe mạnh và chăm chỉ. Ngày ngày chú theo bố em ra đồng để cày ruộng. Thân hình chú vạm vỡ, 2 chiếc ngà dương lên oai hùng. Chân chú rất to và đen hơn chân bố em.

Đề: Tả con mèo.
Nhà em có nuôi một chú mèo. Lông chú trắng mượt rất xinh xắn. Đầu chú to đúng bằng quả bóng nhựa 1.500 đồng mà mẹ mới mua cho em.

Theo Anh Minh (tổng hơp)


Lên Trên! Xuống Dưới! - See more at: http://hieuvathuongdalat.blogspot.com/2014/10/button-len-tren-xuong-duoi-hien-voi.html#sthash.FxGNpEBy.dpuf