Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

* Món quà Noen

Đi mua quà Giáng Sinh có thể là công việc căng thẳng nhất trong năm. Đặc biệt là mua quà Giáng Sinh để tặng vợ, đó còn là một thách thức đặc biệt. Tặng máy hút bụi có vẻ thiếu tình cảm, tặng vé xem bóng đá có vẻ không thực tế, còn tặng thiết bị nhà bếp thì hoàn toàn không thể được. Tôi cảm thấy lúng túng khi Giáng Sinh sắp đến. Bí quá, tôi nhờ Sally - cô thư ký của tôi - giúp tôi chọn quà.

Chúng tôi đi bên nhau trên đường dành riêng cho người đi bộ, cách cửa hiệu kim hoàn hai dãy phố. Làm việc ở khu thương mại cũng tiện lợi, vì gần các cửa hiệu mua sắm. Tuy nhiên, nó cũng có những bất lợi. Trên đường, trước mặt chúng tôi là hai người đàn ông vô gia cư, đang ngồi co ro bên cạnh đường ống dẫn hơi nóng của một tòa nhà. Tôi định băng qua đường để tránh họ, nhưng xe cộ đông đúc quá. Trước khi tiếp tục bước tới, tôi đổi bên để Sally đối mặt với họ. Chắc chắn họ sẽ xin tiền chúng tôi, làm bộ để mua đồ ăn, nhưng số tiền bố thí sẽ được quăng vào cửa hàng rượu bia. Khi đến gần hơn, tôi thấy rõ người thứ nhất khoảng ba tư, ba lăm tuổi, còn người kia chỉ trạc tuổi học sinh cấp hai - khoảng mười ba hoặc mười bốn là cùng. Cả hai đều ăn mặc rách rưới. Áo choàng của người đàn ông quá chật, ống tay bị rách bươm, trong khi cậu bé chỉ mặc một cái áo sơ mi phong phanh, đương đầu với cơn gió lạnh buốt. Tôi nghĩ thầm: chỉ một hoặc hai đồng hai mươi lăm xu, là họ sẽ không quấy rầy chúng tôi. Lấy hết dũng khí nam nhi, tôi nói với Sally: - Để tôi lo cho. Nhưng dường như Sally không khó chịu khi nhìn thấy hai người ăn xin đó. Thật ra, cô ấy có dáng vẻ thoải mái trước sự hiện diện của họ. Không để họ lên tiếng, cô ấy nói ngay: - Tôi có thể giúp gì cho ông không? Cả hai ngạc nhiên nhìn Sally rồi sau đó người lớn tuổi cất tiếng: - Vâng, thưa cô. Chúng tôi cần một việc. Tôi nghĩ thầm: Đúng rồi. Rõ ràng là hai người này đang muốn xin xỏ tiền bố thí. Tôi nhìn họ một lần nữa và thấy cậu bé đang run rẩy vì cơn gió mùa đông, nhưng tôi có thể làm được gì đây? Người lớn tuổi hỏi: - Cô làm ơn cho biết mấy giờ? Sally liếc nhìn đồng hồ và đáp: - Mười hai giờ mười lăm. Ông ta gật đầu cảm ơn và không nói lời nào nữa. Chúng tôi đi tiếp tới cửa hiệu kim hoàn. Tôi thấy mình phải hỏi Sally về cuộc gặp gỡ vừa rồi: - Tại sao cô hỏi thăm ông ta? Sally trả lời với giọng bình thường: - Ông ta đang lạnh và cần được giúp đỡ, thế thôi. - Nhưng ông ta là một kẻ vô công rồi nghề. Ông ta có thể cướp đồ của cô, hoặc đại loại như vậy. - Tôi có thể tự bảo vệ được. Nhưng đôi khi tôi cần phải liều lĩnh trước một kẻ khác. Chúng tôi bước vào cửa hiệu, và Sally nhanh chóng tìm được một món quà hoàn hảo cho vợ tôi - một cặp bông tai nạm kim cương. Đồng thời cô ấy cũng mua một chiếc đồng hồ đeo tay nam, không phải loại đắt tiền lắm, vì cô là người luôn biết tiết kiệm. Tôi nghĩ thầm: có lẽ là quà tặng cho chồng cô ấy. Khi chúng tôi quay trở về văn phòng, hai kẻ lang thanh vẫn còn ngồi ở chỗ cũ. Một lần nữa, tôi cố gắng chen vào giữa Sally và họ nhưng cô ấy không chịu. Khi chúng tôi đến gần họ, Sally rút cái đồng hồ trong giỏ ra và đưa cho người lớn tuổi. - Đây. Tặng ông. Tôi chắc ông biết cách sử dụng nó. Ông ta kinh ngạc không kém gì tôi, thử đeo nó vào tay và nói: - Cám ơn cô. Cám ơn nhiều lắm. Khi chúng tôi bước đi, ánh mắt Sally long lanh niềm tự hào về điều mà cô ấy vừa làm. Tôi hỏi: - Tại sao cô làm như vậy chứ? Sally nhún vai, đáp: - Hôm nay tôi đang vui và tôi quyết định làm một điều tốt cho ông ta. - Nhưng ông ta không xứng đáng. - Ngay cả người nghèo cũng muốn một món quà đặc biệt nào đó. - Ông ta có thể dùng chiếc đồng hồ đó để mua bia uống. Sally chỉ mỉm cười và nói: - Nếu vậy thì sao nào? Tôi không quan tâm tới chuyện đó. Tôi đã làm việc tốt và đó mới là điều quan trọng. Còn điều ông ta làm với cái đồng hồ là thử thách của ông ta. Chúng tôi về tới tòa nhà, và ai vào phòng nấy. Tôi tự hỏi về cuộc gặp gỡ vừa qua và suy nghĩ mãi đến hai người đàn ông đó. Chắc chắn họ đang ở tiệm cầm đồ và chuẩn bị hưởng thụ với số tiền của Sally. Hôm sau, tôi đi ăn trưa một mình tại quầy bán thức ăn nhanh bên ngoài tòa nhà. Khi đi bên đường, tôi gặp lại hai người đàn ông hôm qua. Cả hai vẫn lảng vảng quanh đường ống dẫn hơi nóng của tòa nhà. Người lớn tuổi nhận ra tôi, nói: - Thưa ông, ông vui lòng cho biết mấy giờ rồi ạ? A ha! Tôi tóm được ông ta rồi! Tôi không còn thấy đồng hồ của Sally cho ông ta đâu nữa. Tôi hỏi với hy vọng khuấy động tâm hồn ông ta: - Cái đồng hồ mà hôm qua cô thư ký của tôi cho ông đâu? Ông ta cúi đầu và nhận lỗi: - Thưa ông, tôi xin lỗi. Nhưng tôi cần phải làm điều đó. Nếu nó là con trai của ông, ông cũng sẽ làm vậy thôi. Lúc bấy giờ tôi mới nhận thấy chiếc áo choàng mới trên người cậu bé. Tôi không nói lời nào, đưa một đồng hai mươi lăm xu cho ông ta và tiếp tục đi. Vừa đi, tôi vừa suy nghĩ về sự việc mới xảy ra. Ông ta đã bán cái đồng hồ rồ dùng số tiền đó để mua áo choàng, chứ không phải mua bia. Lòng tốt của Sally đã có ý nghĩa. Lời nói của cô ấy cũng vậy. Thử thách đã có câu trả lời. Khi tới quầy bán thức ăn nhanh, tôi bỗng thấy không thèm ăn nữa. Tôi quay trở về văn phòng. Hai người ăn xin vẫn còn ở chỗ cũ. Tôi vỗ vào vai người lớn tuổi khiến ông ta giật mình nhìn lên. Tôi cởi cái áo choàng dài màu xám của tôi, khoác lên vai ông ta, và không nói một lời nào. Khi tôi bỏ đi, tôi biết thử thách của riêng tôi đã được trả lời. Đoạn đường ngắn ngủi thôi, nhưng hai hàm răng tôi đánh lập cập. Nhưng các bạn biết không... đó là một trong những chuyến đi ấm áp nhất trong đời tôi. 

Harrison Kelly

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

* Giỗ cụ thân sinh ra mình

Giỗ ở quê nhà năm nay mình không về được (vì đã chuyển vào SG sinh sống rồi), cháu nội thứ hai của cụ - Lê Phương, đã có 1 bài thơ như sau:

GIỖ ÔNG NỘI
                                                 Lê Phương
Giỗ lần SÁU SÁU hôm nay
Kỷ niệm 67 năm, ngày hy sinh
Ông để lại cả ân tình
Vì dân, vì nước quên mình năm nao
Cháu con rất đỗi tự hào
Tên ông, mãi mãi tạc vào sử xanh
Nghĩa trang Tổ quốc ghi danh
Người đại biểu tỉnh Bắc Ninh khóa đầu
Hy sinh giữa khúc sông sâu
Gia Bình - dòng Đuống đỏ màu phù sa…
…Hôm nay họp mặt cả nhà
(Tuy còn vắng mặt vài ba bốn người)
Thắp nhang bên bó huệ tươi
Cháu con mường tượng nụ cười của ông
Tự nhiên, lòng chợt nhủ lòng
Mọi người cầu nguyện, ước mong một điều:
Từ nơi cõi phật phiêu diêu
Ông được thanh thản đón nhiều tin vui
Hậu sinh mấy lớp lớn rồi
Nguyện thề bước tiếp cuộc đời của ông!...

***
Nhân đây cũng xin ghi lai mấy câu từ một bài thơ năm trước của tôi nhân ngày giỗ CHA:

"...Hôm nay, vui một buổi chiều 
Gia đình tụ họp, vắng nhiều cháu con 
Giỗ Cha tôi, nhớ công ơn 
Hy sinh vì nước cháu con được nhờKể từ ngày ấy đến giờ 
Hơn nửa thế kỷ, ai ngờ trôi nhanh 
Đời Cha rồi đến đời Anh
Hy sinh xương máu vì dân vì nhà 
Con cháu khôn lớn từng giờ 
Sống vui, hạnh phúc là nhờ Cha, Anh 
Các cháu nay đã trưởng thành 
Ông Cha – nối nghiệp, gia đình vẻ vang ... "

Đại gia đình, năm nay vắng nhiều.
Hai chị tôi - con gái và con dâu Cả của cụ.
Đông vui. 

Các phó nháy vườn đang mải miết hành nghề.
Con và cháu của cụ (riêng phái nữ).

* * *
Còn ở Sài Gòn thì mấy anh em tụ tập giỗ cụ ở nhà con trai anh tôi:
.






Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

* Chanh diệt tế bào ung thư mạnh gấp 10 nghìn lần thuốc hóa trị

Trong vòng 15 năm trở lại đây, nhiều nghiên cứu cho thấy các hợp chất limonoid tìm thấy trong Chanh cũng như trái cây họ Cam Quýt có thể làm chậm tốc độ phát triển của các tế bào bướu thụ thể estrogen dương tính và âm tính.

Phát hiện này khẳng định tầm quan trọng của trái cây họ cam quýt cũng như chứng minh các nghiên cứu cũ là đúng (tức việc tiêu thụ rau củ quả có thể làm giảm nguy cơ ung thư).


Bỏ vỏ chanh là lãng phí cuộc đời.
Bằng cách nào?

Rất đơn giản. Hãy lấy một quả chanh hữu cơ, rửa sạch và bảo quản trong tủ đông. Khi chanh đã đông lại, bạn lấy ra và có thể thái lát cả miếng chanh hoặc bào vỏ làm gia vị cho món ăn. Rắc chanh cả vỏ lên kem, salad, súp, mì, ngũ cốc, sốt hay bất kì thực phẩm nào khác, hương vị của thức ăn có thêm chanh sẽ vô cùng đặc biệt và khác lạ.

Vỏ chanh chứa hàm lượng vitamin gấp 5-10 lần nướt cốt, và đây lại là thứ ta hay vứt đi. Vỏ chanh rất tốt trong việc loại bỏ độc tố khỏi cơ thể. Thật vậy, chanh còn mạnh gấp 10.000 lần các loại thuốc hóa trị và vì thế, hữu hiệu hơn nhiều trong việc tiêu diệt tế bào ung thư.

Hơn nữa, chanh có mùi vị dễ chịu và không gây ra những tác dụng phụ kinh khủng như hóa trị. Chanh được chứng minh là tiêu diệt nhiều loại ung thư, bao gồm bướu và u nang. Bên cạnh đó, nó còn chứa khả năng chống viêm nhiễm vi khuẩn, nấm và các kí sinh trùng. Chanh giúp điều hòa huyết áp, giãm đau, chống rối loạn thần kinh và căng thẳng.


Chanh có tác dụng trị ung thư gấp 10.000 lần hóa trị.
Lợi ích của chanh là do chính các nhà sản xuất dược phẩm hàng đầu trên thế giới tìm ra. Từ năm 1970 đến nay, đã có hơn 20 kết quả nghiên cứu khẳng định chanh có thể kết liễu 12 loại tế bào ung thư ác tính, trong đó có ung thư vú, ruột kết, phổi, tuyến tụy, tuyến tiền liệt.

Các thành phần của cây chanh mạnh mẽ gấp 10.000 lần Adriamycin, một loại thuốc hóa trị dùng để ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư. Thông tin này từng được công bố bởi Viện Khoa học Sức khỏe Baltimore’s Health Sciences (Mỹ). Tuy nhiên, những người thao túng ngành dược lại che dấu thông tin này cùng hàng loạt kết quả nghiên cứu khác nhằm tạo ra ngành công nghiệp trị bệnh ung thư với lợi nhuận khổng lồ.

Cuốn sách The Big Cancer Lie do nhà xuất bản Lulu phát hành năm 2014 đã vạch trần thủ đoạn của các cơ quan dược phẩm Mỹ nhằm che dấu các cách chữa bệnh ung thư cực rẻ tiền mà hiệu quả. Thực tế, nguyên nhân gây ung thư đã được nhà khoa học đoạt giải Nobel Otto Heinrich Warburg phát hiện vào năm 1923. Từ đó đến nay, đã có hơn 300 phương thuốc chữa trị ung thư từ hàng trăm nghìn người trên thế giới với hiệu quả lên tới 95%, nhưng tất cả đều không được thừa nhận.


Tiến sĩ Hardin B. Jones thuộc Viện Y khoa Academy of Medical Science (New York, Mỹ) cho biết các bệnh nhân không xạ trị, hóa trị có tuổi thọ dài gấp 4 lần bệnh nhân tham gia chữa trị.

Chỉ có 2 phương pháp phổ biến hiện nay là xạ trị và hóa trị. Nhưng 3 trong 4 bác sĩ được hỏi trả lời rằng nếu mắc bệnh, họ sẽ không đời nào sử dụng hóa trị vì biết rõ là hiệu quả của nó rất hạn chế, nhưng lại làm suy giảm trầm trọng hệ miễn dịch của con người.

Hãy nên nhớ điều mà ông Otto Heinrich Warburg đã công bố: Ung thư hình thành do thói quen ăn uống và có thể bị tiêu diệt triệt để nếu thay đổi thói quen ăn uống.

Lamusm/ Nguồn Familylifegoals

Theo Báo điện tử VTC News

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

* 4 lý do nên hạn chế sử dụng lò vi sóng

Lò vi sóng được sử dụng rộng rãi bởi sự tiện lợi và tính năng của nó. Tuy nhiên, có một số lý do khiến bạn phải cân nhắc và nên hạn chế sử dụng lò vi sóng.


1. Năng lượng điện từ

Lò vi sóng là một dạng của năng lượng điện từ, giống như sóng ánh sáng hoặc sóng radio. Đó là loại sóng rất ngắn của năng lượng điện từ và di chuyển với tốc độ ánh sáng (186.282 dặm mỗi giây).

Khi hoạt động, lò vi sóng tạo ra các magnetron, được nước, chất béo, đường và các chất hữu cơ khác hấp thụ. Các phân tử thức ăn đó thường ở dạng lưỡng cực điện (có 1 đầu tích điện âm và đầu kia tích điện dương).

Những lưỡng cực điện này ở thực phẩm có xu hướng quay sao cho nằm song song với chiều điện trường ngoài. Tất cả các vận động này tạo ra ma sát phân tử và làm nóng thực phẩm.

Trong quá trình ma sát phân tử cũng gây thiệt hại đáng kể cho các phân tử xung quanh, chúng thường bị xé nát hoặc biến dạng. Nấu ăn bằng sóng viba có thể phá hủy và thay đổi cấu trúc phân tử của thực phẩm do quá trình bức xạ.

2. Gây độc hại từ thực phẩm đóng gói

Khi cho thức ăn được đóng gói trong bao bì làm bằng nhựa, giấy bóng kính, các tông và xốp vào lò vi sóng có thể gây ra độc tố có hại cho cơ thể, thậm chí gây ung thư như adipate, phthalate, benzophenone… các chất độc này (có trong mực in nhãn mác, chất dẻo…) thấm vào thức ăn trong quá trình đun nấu.

Vì hầu hết các bao bì này không bị tan chảy hoặc bị nóng lên trong quá trình sử dụng lò nên người tiêu dùng có quan niệm sai lầm rằng chúng không gây độc tố. Các độc tố kể trên có thể gây ra sự mất cân bằng nội tiết tố, làm giảm số lượng tinh trùng và các loại ung thư khác nhau.

Đặc biệt không dung lò vi sóng để nấu các loại thịt hun khói hoặc ướp gia vị vì những thực phẩm này chứa rất nhiều nitrit, khi nấu bằng vi sóng sẽ sản sinh ra các nitrosamine là chất gây ung thư rất mạnh.

3. Điện từ trường (EMF) và bức xạ

Có nhiều nghiên cứu liên quan đến EMFs (trường điện từ) được tạo ra bởi các thiết bị điện gia dụng trong đó có lò vi sóng. Tiến sĩ David Carpenter-trường Đại học Y tế công cộng, New York, Mỹ tin rằng 30% nguyên nhân của tất cả các bệnh ung thư thời thơ ấu là do tiếp xúc với EMFs.

Gauss meter là một dụng cụ để đo EMFs. Trong quá trình nghiên cứu, David đo được độ rò rỉ EMFs khi sử dụng lò vi sóng và đã phát hiện lên đến sáu feet. Vì vậy, để an toàn, tốt nhất là đứng tránh xa lò vi sóng khi nó đang chạy.

4. Các hợp chất mới hình thành trong cơ thể của bạn

Bên cạnh việc mất chất dinh dưỡng, lò vi sóng còn sản sinh các hợp chất mới (hợp chất radiolytic) chưa được con người và thiên nhiên biết đến. Dù chưa hiểu và biết chính xác về các hợp chất này trong cơ thể con người sẽ thế nào, nhưng bạn có thực sự muốn các hợp chất trong thực phẩm của bạn bị thay đổi? Hãy tự tìm hiểu và thông tin cho mọi người.


Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

* 7 thói quen xấu khiến nam giới dễ chết sớm

Hút thuốc, uống rượu, ngủ ít, lười đi khám bệnh định kỳ... là những thói quen phổ biến của nam giới có thể gây hại cho sức khỏe, giảm tuổi thọ.


1. Hút thuốc


Theo Men's Fitness, hút thuốc lá làm tăng nguy cơ bệnh tim, ung thư, đột quỵ, hen suyễn, viêm phổi và mất trí nhớ. Theo thống kê, 35-40% các ca tử vong liên quan đến thuốc lá. Một nghiên cứu của Đại học Aristotle (Hy Lạp) cho thấy hút thuốc nhiều còn ảnh hưởng đến khả năng thưởng thức hương vị tự nhiên của trái cây, rau củ.


2. Uống rượu


Trung tâm Kiểm soát và Ngăn ngừa dịch bệnh Mỹ (CDC) cho biết 1/10 trường hợp tử vong ở nam giới từ 20-64 tuổi là do uống rượu quá nhiều. Theo đó, uống từ 3 ly rượu trở lên mỗi ngày có thể làm tăng nguy cơ huyết áp cao và bệnh tim, bệnh gan. Hơn nữa, rượu có chứa calo và kích thích sự thèm ăn, điều đó sẽ khiến bạn ăn nhiều hơn.


Hút thuốc là thói quen xấu ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe của nam giới. Ảnh:Mensfitness.


3. Ăn quá nhanh


Nam giới thường có thói quen ăn nhanh, ăn nhiều. Tuy nhiên, các nhà khoa học cho biết việc ăn ngấu nghiến khiến lượng thức ăn nạp vào quá nhanh, não bộ chưa kịp nhận tín hiệu từ dạ dày. Kết quả là dạ dày không kịp tiết dịch và co bóp để tiêu hóa thức ăn. Điều này có thể gây ra chứng ợ nóng, đầy hơi, lâu ngày ảnh hưởng đến dạ dày.

Ngoài ra, ăn quá nhanh làm ngừng tiết hormone thông báo lên não khi dạ dày đã đầy, khiến bạn ăn nhiều hơn mức cần thiết, gây tăng cân.


4. Ít ngủ hoặc mất ngủ


Đàn ông, đặc biệt là những chàng trai trẻ, có thói quen ngủ muộn, thậm chí thức xuyên đêm. Họ không hiểu rằng điều này có thể gây mất ngủ, lâu ngày dẫn đến trầm cảm, ham muốn tình dục thấp, tăng cân, bệnh tiểu đường, đột quỵ, bệnh tim, huyết áp cao.

Bên cạnh đó, rối loạn giấc ngủ mãn tính hoặc thiếu ngủ làm suy yếu khả năng nhận thức của con người, ảnh hưởng đến sự tỉnh táo, tập trung và cách giải quyết nhiều vấn đề trong cuộc sống.

5. Căng thẳng

Đàn ông không thể tránh khỏi căng thẳng bởi áp lực công việc, học tập, cuộc sống cá nhân... Căng thẳng kéo dài có thể làm mất cân bằng nội tiết, tăng huyết áp, gây ra các vấn đề tim mạch, ảnh hưởng đến ham muốn tình dục.


6. Uống ít nước


Nam giới uống rất ít nước hoặc quá bận nên không thể uống nước. Điều này rất nguy hiểm, có thể dẫn đến mất nước, gây táo bón.


7. Ít đi khám bác sĩ


Nam giới thường bỏ qua những vấn đề sức khỏe nhỏ vì cho rằng chúng không nguy hiểm. Tuy nhiên, không phát hiện và điều trị kịp thời, chúng sẽ phát triển và làm trầm trạng bệnh nặng hơn. Nếu cảm thấy có bất kỳ điều gì thay đổi trong cơ thể, bạn nên tham khảo ý kiến của bác sĩ ngay lập tức.


Phương Mai

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

* Sinh nhật cháu nội - Bon 11 tuổi


Thấm thoắt thằng cháu đích tôn của tôi đã 11 tuổi là học sinh cấp 2 rồi. Nhanh quá. Càng thấy mình chóng già... Sinh nhật cháu cả nhà rất vui, cháu thì háo hức đợi từ rất lâu rồi. Bà nội có mấy lời chúc cháu nhé:
Chúc mừng thằng cháu đích tôn
Cháu vừa mười một tuổi tròn hôm nay
Nhìn cháu khôn lớn từng ngày
Học hành chăm chỉ hăng say hơn nhiều
Càng lớn càng xinh đáng yêu
Hiếu thảo, ngoan, giỏi là điều bà mong
Con cố rèn luyện bản thân
Phát huy tính tốt, ân cần với em
Vâng lời cha mẹ nhé con
Mong sao cuộc sống của con tuyệt vời (mãi nhé).



Bà tặng Bon cái video clip này làm kỷ niệm về ngày vui hôm nay 22-11-2015:


Bon hãy xem lại những hình ảnh cũ của con với những người thân trong gia đình:

Video clip Bon dưới 5 tuổi:


Video Mừng Bon Sinh nhật 5 tuổi:



Video nhân sinh nhật Bon 7 tuoi, 2011:



Và video clip nhân sinh nhật Bon 9 tuổi, 2013:



Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

* Cảnh báo "nguy hiểm"




Kính gửi các bạn,

Tôi bị Hacker xâm nhập vào mục Yahoo! Mail, lấy hết địa chỉ E-Mail trong Danh bạ (Địa chỉ bạn bè ở Yahoo! Mail) của tôi và dùng account letienhoan trong Yahoo của tôi để gửi mail cho những địa chỉ đó với nội dung xin giúp đỡ - vay tiền 2500 USD. Bạn nào nhận được xin đừng trả lời và hãy cho cái meo đó vào mục "Spam" - "Thư rác" để Yahoo xử lý. Thành thật xin lỗi mọi người vì sự phiền toái này. Hiện giờ tôi không còn một địa chỉ e-mail của bạn nào trong danh mục cả nên muốn gửi mail thông báo và tạ lỗi với ai cũng không được vì không nhớ địa chỉ. Mong mọi người thông cảm.
Cảm ơn các bạn.



Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

* Chuyện tình cảm động của bà Aung San Suu Kyi Miến Điện





"Đã 27 năm trôi qua kể từ ngày bà Aung San Suu Kyi chấp nhận trở thành lãnh đạo của phong trào sinh viên tranh đấu, phe quân đội với hàng ngũ tướng tá súng đạn cồng kềnh vần hãi sợ người đàn bà nhỏ nhắn, hiền lành, có giọng nói ôn nhu này đến nỗi họ vẫn phải tìm mọi cách ngăn cản không cho bà đạt đến được thành công theo nguyện ước của người dân.

Nhưng bà Aung San Suu Kyi, năm nay đã bước vào tuổi 70, vẫn kiên trì và kiên cường, vẫn hy sinh tất cả, để nhất quyết đưa bằng được đất nước của bà vào con đường dân chủ, từ bỏ chế độ độc tài toàn trị.

Chính nghĩa có thể phải chiến đấu rất lâu, rất mỏi mệt, và đòi hỏi nhiều hy sinh, nhưng cuối cùng, thì chính nghĩa luôn luôn thắng! Đó là chân lý không bao giờ thay đổi."

Khi tôi bắt đầu nghiên cứu một kịch bản phim về bà Aung San Suu Kyi bốn năm trước, tôi không bao giờ nghĩ mình lại sẽ khám phá ra 1 câu chuyện tình yêu vĩ đại của thời đại chúng ta. Tuy nhiên, những gì đáng chú ý là một câu chuyện tình rất lãng mạn - nhưng cũng rất đau lòng - giống như một tình sử Hollywood: một cô gái sắc sảo xinh đẹp từ phương Đông gặp một thanh niên đẹp trai và đam mê từ phương Tây.

Đối với Michael Aris đó là 1 mối tình sét đánh, và cuối cùng ông cầu hôn bà Suu Kyi giữa những ngọn núi phủ tuyết trắng của Bhutan, nơi ông đã được mướn làm gia sư cho gia đình hoàng gia của Bhutan. Trong 16 năm sau đó, cô Suu Kyi trở thành người vợ tận tụy của ông và mẹ của hai đứa con trai, cho đến khá tình cờ cô bị bị cuốn vào chính trị trên một chuyến đi ngắn tới Miến Điện, và không bao giờ trở về nhà nữa. Buồn thay, sau 10 năm vận động để cố gắng giữ cho vợ an toàn, ông Michael chết vì ung thư mà không bao giờ được phép nói lời vĩnh biệt.

Tôi cũng phát hiện ra rằng lý do không ai biết về câu chuyện này là do Tiến sĩ Michael Aris đã làm tất cả để giữ cho gia đình của ông không bị đưa ra công chúng. Ngày nay con trai của họ đã lớn - và Michael đã chết - bạn bè và gia đình của họ cảm thấy đã đến lúc để nói chuyện một cách cởi mở, và rất hãnh diện, về vai trò quan trọng của ông, mà bấy lâu nay ít ai biết đến.

Là con gái của một anh hùng vĩ đại, tướng Aung San, người đã giải phóng Miến Điện ra khỏi ách thống trị của thực dân Anh và Phát xít Nhật, người đã bị ám sát khi cô chỉ có hai tuổi, Suu đã được mẹ nuôi dạy với một ý thức mạnh mẽ về di sản chưa hoàn thành của cha cô, vì ông đã bị ám sát và thay thế bởi chính quyền độc tài. Năm 1964, cô đã được mẹ gửi đi học ở nước ngoài để nghiên cứu về Chính trị, Triết học và Kinh tế học tại Oxford, nơi người giám hộ của gia đình, ông Gore-Booth, giới thiệu cô với Michael. Ông Michael là nhà nghiên cứu lịch sử tại Durham nhưng đã luôn luôn có một niềm đam mê cho Bhutan - và ở Suu ông đã tìm thấy sự thể hiện lãng mạn của tình yêu lớn của mình cho Đông Phương. Nhưng khi cô chấp nhận lời cầu hôn của ông, cô đã giao trước: nếu đất nước của cô cần đến cô, cô sẽ phải ra đi. Và Michael sẵn sàng đồng ý.

Trong 16 năm kế tiếp, Suu Kyi đã giấu đi sức mạnh phi thường của bà và trở thành bà nội trợ hoàn hảo. Khi hai cậu con trai, Alexander và Kim, được sinh ra bà đã trở thành một người mẹ rât tỉ mỉ, lưu ý từng bữa tiệc sinh nhật tổ chức thật chu đáo cho con và những bữa ăn hàng ngày nấu rất tinh xảo. Nhiều khi bà làm cho các bạn bè nữ của mình phải phát bực, khi bà khăng khăng đòi ủi vớ cho chồng và tự tay lau dọn mọi thứ trong nhà mình.

Rồi một buổi tối yên tĩnh vào năm 1988, khi con trai của bà luc đó 12 và 14 t, khi bà và Michael ngồi đọc sách trong nhà tại Oxford, họ đã bị gián đoạn bởi một cuộc gọi điện thoại cho biết mẹ của Suu Kyi đã bị đột quỵ.

Bà ngay lập tức bay đến Rangoon trong 1 chuyến viếng thăm dự định độ 2 tuần, chỉ để thấy một thành phố trong tình trạng hỗn loạn. Một loạt các cuộc đối đầu bạo lực với quân đội đã đưa đất nước Miến Điện đến chỗ bế tắc, và khi bà vào Bệnh viện Rangoon để chăm sóc cho mẹ , bà thấy cả bênh viện đầy nghẹt các sinh viên bị thương và chết , vì bị bắn khi đi biểu tình. Kể từ khi các cuộc họp công cộng bị cấm, bệnh viện đã trở thành trung tâm điểm của một cuộc cách mạng không có thủ lĩnh, và tin con gái của vị anh hùng dân tộc đã trở về Miến Điện lan tỏa nhanh như 1 trận cháy rừng.

Khi một đoàn đại biểu của các trí thức đến mời bà Suu Kyi đứng ra lãnh đạo phong trào dân chủ, bà đã đồng ý, nghĩ rằng một khi một cuộc bầu cử được tổ chức, bà sẽ được tự do để quay trở lại Oxford. Chỉ hai tháng trước đó bà là một bà nội trợ tận tụy, bây giờ lại dẫn đầu một cuộc nổi dậy của quần chúng chống lại một chế độ man rợ.

Ở Anh, Michael lo lắng vô cùng vì chỉ có thể theo dõi các tin tức của bà khi bà đi khắp nơi vận động cho dân chủ tại Miến Điện, tiếng tăm của bà tăng vọt, trong khi quân đội quấy rối bà từng bước đi và nhiều thành viên trong nhóm của bà bị bắt và bị tra tấn. Ông bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi rằng bà có thể bị ám sát giống như cha của mình. Và khi năm 1989 bà bị quản thúc tại nhà, an ủi duy nhất của ông là nó ít nhất có thể giúp giữ cho vợ mình an toàn tánh mạng.

Michael bây giờ đáp lại tất cả những năm Suu đã dành cho ông với một lòng vị tha đáng quý của người chồng, bắt tay vào một chiến dịch cao cấp để thiết lập bà như là một biểu tượng quốc tế để quân đội Miến không dám hãm hại. Tuy nhiên, ông đã cẩn thận để giữ cho công việc của mình kín đáo, bởi vì một khi bà nổi lên như là lãnh đạo của một phong trào dân chủ mới, quân đội sẽ lợi dụng việc bà đã kết hôn với người nước ngoài làm cơ sở cho một loạt các bài viết, thông tin đánh phá - và thường mang tính tình dục thô tục - để xuyên tạc bà trên báo chí Miến Điện.

Trong năm năm tới, khi 2 con trai của bà đã lớn thành những người thanh niên trẻ, bà Suu Kyi vẫn còn bị quản thúc tại nhà và lưu giữ trong sự cô lập. Bà duy trì tinh thần bản thân bằng cách học ngồi thiền, đọc rộng rãi về Phật giáo và nghiên cứu các tác phẩm của Mandela và Gandhi. Michael đã được cho phép chỉ có hai lần trong thời gian đó được thăm vợ. Tuy nhiên, đây là một loại tù đặc biệt, vì bất cứ lúc nào Suu có thể yêu cầu được đưa tới sân bay và bay về với gia đình, miễn là bà chịu từ bỏ đấu tranh .

Nhưng cả hai đều không bao giờ dự tính làm một điều như vậy. Trong thực tế, là một nhà sử học, dù ông Michael đau đớn vì nhớ vợ và tiếp tục gây sức ép chính trị đằng sau hậu trường, ông đã biết bà là một phần của lịch sử đang hình thành của Miến Điên. Ông giữ trên màn hình điện thoại di động của mình cuốn sách vợ đã đọc khi bà nhận được cuộc điện thoại của gia đình gọi về Miến Điện. Ông trang trí các bức tường trong nhà với các giải thưởng bà đã được trao về nhân quyền, trong đó có giải Nobel Hòa bình năm 1991. Và trên đầu giường của mình, ông treo một bức ảnh lớn của vợ.

Trong nhiều khoảng thời gian dài khi không có thông tin liên lạc gì, ông lo sợ Suu có thể đã chết, và chỉ khi nghe được báo cáo từ người dân đi ngang qua nhà bà còn nghe thấy tiếng đàn piano do bà chơi vẳng ra mới khiến ông yên tâm . Tuy nhiên, khi độ ẩm của Đông Nam Á cuối cùng cũng phá hủy cây đàn piano, thì thậm chí bảo đảm mong manh này cũng đã bị mất đi.

Sau đó, vào năm 1995, Michael khá bất ngờ nhận được một cú điện thoại từ Suu. Bà đã được tin nhắn từ Đại sứ quán Anh. Bà đã được cho phép gặp người thân! Michael và các con đã được cấp thị thực và đã bay tới Miến Điện. Khi Suu thấy Kim, con trai của bà, bà đã rất ngạc nhiên khi thấy cậu đã trở thành một người đàn ông trẻ tuổi. Bà thừa nhận bà có thể không nhận ra con trên đường phố. Nhưng Suu đã trở thành một người phụ nữ hoàn toàn thay đổi , bà đã là chính trị gia có tầm cỡ, những năm tháng bị giam trong cô lập đã hun đúc cho bà một quyết tâm sắt đá, và bà đã quyết định ở lại đất nước của mình để đấu tranh, ngay cả khi cái giá phải trả là phải vĩnh viễn xa chồng con.

Nhà báo Fergal Keane, người đã gặp Suu nhiều lần, mô tả bà là người có một tâm hồn thép. Ông cho biết chính sự can trường thầm lặng này của bà đã khiến ông phải nể phục khi ông tìm hiểu về bà để viết kịch bản cho bộ phim The Lady. Câu hỏi đầu tiên nhiều phụ nữ hỏi khi họ nghe câu chuyện của Suu là làm thế nào bà có thể chấp nhận rời xa những đứa con của mình. Ông đã nói đơn giản: " Bà ấy đã làm những gì bà phải làm." Bà Suu Kyi thường tránh nói về vấn đề này, mặc dù bà thừa nhận rằng những giờ phút đen tối nhất của bà là khi bà nghĩ " Các con tôi có thể đang cần tôi ".

Đó là năm1995, là lần cuối cùng Michael và Suu được phép gặp nhau. Ba năm sau, ông được biết ông bị ung thư giai đoạn cuối. Ông gọi cho vợ để báo tin xấu và ngay lập tức xin visa đi Miến Điện để ông có thể nói lời từ biệt với bà. Khi đơn xin của ông bị từ chối, ông đã liên tục xin thêm 30 lần nữa, trong khi sức khỏe ông xuống dốc nhanh chóng. Một số nhân vật nổi tiếng - trong đó có Đức Giáo Hoàng và Tổng thống Clinton - đã viết thư khiếu nại với chính quyền độc tài Miến, nhưng tất cả đều vô ích. Cuối cùng, một quan chức quân sự đến để gặp Suu. Họ cho phép bà đi gặp chồng nhưng với điều kiện bà phải từ bỏ đấu tranh và trở về sống ở Anh Quốc .

Sự lựa chọn âm thầm ám ảnh bà suốt 10 năm xa cách chồng con bây giờ đã trở thành một tối hậu thư rõ ràng: bà phải chọn giữa gia đình và tổ quốc. Bà đã rất đau lòng. Nếu bà rời khỏi Miến Điện, cả hai đều biết điều đó có nghĩa là lưu vong lâu dài - là tất cả những gì họ đã cùng nhau chiến đấu vì dân chủ tự do cho Miến Điện sẽ tiêu tan. Suu gọi cho Michael từ Đại sứ quán Anh hỏi ý kiến ông, và ông kiên quyết nói với bà đừng bao giờ nghĩ đến việc đó, ông nói bà cứ yên tâm đấu tranh cho quê hương.

Khi tôi gặp người em sinh đôi của Michael, ông Anthony, ông nói với tôi một điều ông chưa bao giờ nói với bất cứ ai trước đây. Ông nói rằng khi bà Suu Kyi nhận ra rằng bà sẽ không bao giờ nhìn thấy Michael một lần nữa, bà đã mặc chiếc váy màu ông thích nhất, gắn một bông hồng trên mái tóc của mình, và đã đi đến Đại sứ quán Anh, ghi lại một đoạn video nói lời chia tay với chồng, trong đó bà nói với ông rằng tình yêu ông dành cho bà là điểm tựa duy nhất trong bao nhiêu năm qua của bà. Đoạn video đó được chuyển lậu ra khỏi Miến Điện, nhưng khi đến được Anh Quốc thì ông Michael đã qua đời 2 ngày trước đó . Ông không được nhìn thấy mặt bà cũng không nghe được những lời cuối cùng của bà, sau hơn 10 năm xa cách .

Trong nhiều năm sau đó, khi hồ sơ nhân quyền của Miến Điện ngày càng xấu đi, dường như sự hy sinh của gia đình Aris có thể là vô ích. Tuy nhiên, trong những tháng gần đây chính quyền quân đội độc tài cuối cùng đã công bố đồng ý thay đổi chính trị. Và 22 năm đấu tranh không ngừng nghỉ của bà Suu Kyi đã tạo thuận lợi cho quá trình chuyển đổi này - khi nó thực sự xảy ra - cũng như Mandela đã thành công đấu tranh cho Nam Phi.

Giống như họ luôn vẫn tin , giấc mơ dân chủ của bà Suu Kyi và ông Micheal vẫn có thể trở thành hiện thực.


Reberca Frayn


Ngọc Nhi dịch

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

* Diễn biến mới nhất trên biển Đông

Sai lầm chết người của TQ đã "tháo xích" cho đối thủ truyền kiếp? 



Sai lầm chết người của TQ đã "tháo xích" cho đối thủ truyền kiếp?

Sự nôn nóng cùng dã tâm quá lớn hòng "nuốt trọn" Biển Đông đã khiến Bắc Kinh "lầm đường lạc lối" và "cởi găng tay" cho đối thủ truyền kiếp đầy sức mạnh : Nhật Bản.<!->Luật an ninh mới của Nhật Bản đã chứng tỏ Lực lượng phòng vệ nước này giờ đây có tính chất và tầm vóc của một cường quốc quân sự.

Họ, quân đội Nhật Bản, có thể tác chiến bất cứ nơi đâu, với bất cứ ai khi an ninh của Nhật Bản, của đồng minh, bạn bè của Nhật Bản bị tấn công, đe dọa...

Được coi như một “mũi tên đã lắp vào nỏ” thì Sách trắng quốc phòng Nhật Bản năm 2015 đã chỉ rõ “đích” mà mũi tên hướng đến.

Trung Quốc lo ngại, phản đối quyết liệt khi cho rằng, đây hành động trỗi dậy của “chủ nghĩa quân phiệt Nhật”. Nhưng ngược lại, khu vực châu Á-Thái Bình Dương lại không có thái độ như vậy với sự trỗi dậy, thay đổi của nước Nhật.


Trong tương lai, quân đội Nhật Bản có thể chủ động tham chiến ở nước ngoài dưới sự ra lệnh từ chính Thủ tướng.

Nước cờ chiến lược sai lầm của Trung Quốc

1. Lấy nước sau dùng làm nước đi đầu, tạo điều kiện cho Nhật Bản trỗi dậy

Kể từ năm 2010, khi GDP của Trung Quốc chính thức vượt Nhật Bản cũng là lúc tranh chấp quần đảo Senkaku (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) cũng được Bắc Kinh đẩy lên nấc thang cuối của cuộc xung đột.

Thực ra, quần đảo này, về địa chính trị, quân sự và kinh tế đối với Trung Quốc không đến mức vì nó mà sẵn sàng xung đột, chiến tranh với liên minh hùng mạnh Mỹ-Nhật Bản.

Nhưng chủ nghĩa dân tộc như một con dao 2 lưỡi, quá lạm dụng thì như “cưỡi trên lưng hổ” cho bất cứ chính phủ nào.

Trung Quốc đã trở thành nạn nhân của nó, vì thế, chuyến “ra khơi” đầu tiên để thâu tóm Biển Đông lại bị “mắc cạn” tại quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Đây là một sai lầm tai hại của Trung Quốc mà từ đó, làm nên chiến thắng vang dội của đảng Dân chủ Tự do (LPD), đưa ông Shinzo Abe - một người được Mỹ ủng hộ - lên làm Thủ tướng Nhật Bản.


Tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, Trung Quốc vô tình thúc đẩy việc "cởi trói" Nhật Bản. Ảnh: Kyodo News.

Vụ tranh chấp với Bắc Kinh về quần đảo Senkaku/Điếu Ngư vừa qua, Nhật Bản đã rút ra 2 bài học giá trị từ chính Trung Quốc.

Một là, một quốc gia giàu có chỉ là nhất thời, mạnh về quân sự mới là vĩnh viễn. Giàu mà không mạnh thì bị đe dọa hay trấn lột bất cứ lúc nào. Chỉ có sức mạnh quân sự của quốc gia mới bảo đảm tính ổn định, bền vững và phát triển của nền kinh tế.

Hai là, mối hận thù dân tộc của Trung Quốc với Nhật Bản chưa bao giờ mờ phai. Nhật Bản luôn bị Trung Quốc coi là mối "quốc nhục" 100 năm chưa trả hận.

Đảng LPD cầm quyền của ông Shinzo Abe thừa nhận thức sâu sắc 2 bài học này và quyết tâm tái vũ trang, xây dựng một sức mạnh quân sự đủ sức răn đe Trung Quốc, đề phòng liên minh Mỹ-Nhật không có giá trị.

Thực hiện quyết tâm này, về mặt kỹ thuật thì không mấy khó khăn với Nhật Bản khi nước này có một nền công nghiệp tiên tiến hiện đại bậc nhất thế giới.

Tàu ngầm, máy bay, tàu chiến, tên lửa… nói chung là những thứ vũ khí trang bị hiện đại, Nhật Bản muốn là họ tự sản xuất chế tạo.

Tuy nhiên, khó khăn nhất với chính phủ của ông Abe là cơ chế, cụ thể là “điều 9 hiến pháp” đã trói buộc, mà muốn xóa bỏ nó thì tác động của bên ngoài mang yếu tố quyết định.

Trung Quốc đã làm rất tốt vai trò tác động này khi biến mình là nguyên nhân duy nhất, nguy hiểm nhất buộc Nhật Bản phải lựa chọn.

Chỉ chưa đầy 2 năm với từng bước đi cụ thể, chính phủ của ông Shinzo Abe đã có những cách giải thích về “điều 9 Hiến pháp”, tiến tới xóa bỏ bằng Luật an ninh mới.

Không rõ Trung Quốc đi nước cờ sai lầm ở Senkaku/Điếu Ngư hay là Nhật Bản, chỉ biết Mỹ đã lợi dụng Senkaku/Điếu Ngư để “cởi trói” Tokyo, cho phép Nhật Bản tham gia sâu, trực tiếp vào cấu trúc an ninh Tây Thái Bình Dương.

Nhưng, điều mà Trung Quốc không muốn, không bao giờ muốn là đối đầu với Nhật Bản tại Biển Đông bất cứ hình thức nào, thì nó đã và đang đến.


HỘI ĐỒNG QUAN HỆ ĐỐI NGOẠI (CFR), MỸ, Sheila Smith

Vấn đề không chỉ nằm ở những tranh chấp lãnh thổ, mà thực chất lý do lớn nhất khiến quan hệ Trung Quốc - Nhật Bản sẽ khó có thể cải thiện là sự mất lòng tin lẫn nhau, sự ngờ vực của một bên đối với các tham vọng trong khu vực của bên còn lại.

Biển Đông, như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng cảnh báo: "Chỉ cần một hành động thiếu trách nhiệm, gây xung đột sẽ làm gián đoạn dòng hàng hóa khổng lồ này và nhiều nền kinh tế không chỉ trong khu vực mà cả thế giới đều phải gánh chịu hậu quả khôn lường."

Trong khi đó, sự trùng hợp “lạnh sống lưng” giữa Trung Quốc và Nhật Bản là tuyến hàng hải trên Biển Đông đều là “đường sinh mạng”.

Cho nên, dễ hiểu là, Biển Đông chứ không phải là Senkaku/Điếu Ngư mới là "chiến trường chính" của cuộc đối đầu Trung-Nhật vì tính chiến lược sống còn của đôi bên trên đó.

Rõ ràng Trung Quốc đã đi sai nước cờ khi phải đối đầu với một đối thủ mạnh, truyền kiếp quá sớm là Nhật Bản mà nguy cơ “bị loại khỏi vòng bảng” đang ám ảnh bởi “lời nguyền từ Nhật Bản” không phải là điều không thể.


Hạ viện Nhật thông qua dự luật an ninh mới là một thành công lớn của Nội các Thủ tướng Abe (giữa). (Ảnh: AP)

2.Từ bỏ sách lược “giấu mình chờ thời”

Phải khẳng định chắc chắn dã tâm của Bắc Kinh muốn chiếm trọn Biển Đông, biến Biển Đông thành “ao nhà” là trước sau như một, không bao giờ thay đổi, không sớm thì muộn. Vấn đề là từng giai đoạn, bước đi thực hiện chiến lược này ra sao mà thôi.

Chiến lược thâu tóm Biển Đông của Trung Quốc, đúng ra phải là nước cờ cuối sau khi đã "đuổi" được Mỹ ra khỏi Đông Nam Á và Tây-Thái Bình Dương.

Điều này vốn được thực hiện bằng “cuộc chiến địa chính trị” mà thời gian đầu khi Trung Quốc đang theo đuổi chiến lược “giấu mình chờ thời” ('Tao guang yang hui' Policy) của ông Đặng Tiểu Bình đã tỏ ra rất hiệu quả.

Đáng tiếc, Trung Quốc bị cái tăng trưởng GDP liên tục làm mờ mắt, ảo tưởng sức mạnh của mình và với truyền thống ngạo mạn, bành trướng. Trung Quốc cho rằng không cần “giấu mình”, muốn “ăn” ngay Biển Đông béo bở mà bất chấp tất cả.

Hành động của Bắc Kinh trong các tuyên bố chủ quyền phi lý, phi pháp và chuẩn bị quân sự để đe dọa sử dụng sức mạnh… đã bộc lộ mục tiêu, ý đồ nguy hiểm nhất quán của họ.

Động thái này đã khiến các quốc gia trong khu vực, bao gồm cả Việt Nam, Nhật Bản… và kể cả Mỹ phản kháng với một tinh thần "ngay và luôn".

Như vậy, vội vàng từ bỏ sách lược “giấu mình chờ thời”, Trung Quốc đã phạm sai lầm lớn về xây dựng thế trận.

Thay vì để Biển Đông tạm thời là một vùng đệm chiến lược, mở rộng vòng vây thì Bắc Kinh lại biến nó thành "vùng nóng", có thể trở thành vùng chiến sự bất cứ lúc nào.

Chính Trung Quốc tự thu hẹp không gian chiến lược của mình.


Nhật Bản có khả năng sát cánh bên Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương trong vai trò một cường quốc quân sự. Điều này đủ khiến Trung Quốc lo sợ?

Tại sao Trung Quốc phản đối quyết liệt Nhật Bản tuần tra trên Biển Đông?
Thực ra, việc tuần tra trên biển, đại dương đề bảo đảm an toàn, an ninh hàng hải là vấn đề thường xuyên, không có gì ghê gớm của các cường quốc biển như Mỹ. Và tuần tra trên Biển Đông - một tuyến hàng hải rất quan trọng của thế giới - cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên, Trung Quốc lại ngang nhiên tuyên bố Biển Đông là chủ quyền của họ nên không ai được quyền đưa máy bay, tàu chiến vào vùng này.

Hành động “tuần tra” trên vùng biển mà Trung Quốc gọi là “chủ quyền” bị Bắc Kinh "bóp méo" là thách thức, tuyên chiến.

Đó là lý do vì sao Trung Quốc và Mỹ trở nên căng thẳng quyết liệt đến mức mà báo chí Trung Quốc cho rằng “chiến tranh với Mỹ là không thể tránh khỏi…” khi Mỹ đem máy bay, tàu chiến tuần tra trên Biển Đông.

Và đến khi cả Nhật Bản tuyên bố sẽ “tuần tra” trên Biển Đông với sự hậu thuẫn của Philipines khi dùng căn cứ Subic tiếp tế hậu cần cho Hải quân Nhật Bản thì Trung Quốc "giãy lên như đỉa phải vôi".
Như vậy, khi Mỹ-Nhật Bản bắt tay "tuần tra" trên Biển Đông thì cán cân so sánh lực lượng ở khu vực Tây Thái Bình Dương mà cụ thể là trên biển Hoa Đông và Biển Đông đã hoàn toàn nghiêng về Mỹ bởi Nhật Bản tham gia vào thế trận với tư cách của một cường quốc kinh tế và quân sự.

Không hồ nghi gì nữa, Tokyo đã sẵn sàng cùng Mỹ tham chiến tại Biển Đông nếu như Trung Quốc có ý đồ chiếm Biển Đông, biến thành “ao nhà”, tức là ngăn chặn, phong tỏa tuyến hàng hải sống còn của Nhật Bản trên vùng biển quốc tế này và đe dọa an ninh Mỹ…

Trước việc “tuần tra” của Mỹ và Nhật Bản trên Biển Đông, Trung Quốc chỉ có thể hoặc là bằng vũ lực, xua đuổi hay đánh đuổi lực lượng tuần tra của Mỹ-Nhật Bản ra khỏi Biển Đông hoặc là tôn trọng luật chơi chung. Vậy, Trung Quốc chọn lựa thế nào đây?

Theo VTL

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

* Chim Yến

(Sưu tầm)

YẾN

Sống trung thành - Chết thuỷ chung

Xé gió biển, đôi cánh nhỏ dang rộng hết cỡ, lượn lên mất hút trên không trung rồi bất thần lao xuống hết tốc lực. Chẳng có gì ngăn cản nổi, Yến mẹ lao đầu vào vách đá dựng đứng. Để lại trên vách núi vệt máu tươi uất nghẹn và tiếng kêu khản đặc xé lòng của chim trống…

Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại trong những ngày vào mùa, mùa mà một loài hân hoan trên sự chết chóc đau thương của một loài khác. Mùa khai thác Tổ Yến.

Yến, sống trung thành - chết thuỷ chung. Một đôi Yến khi đã sống cùng nhau là trọn đời trọn kiếp. Khi đã xây tổ ở đâu là vĩnh viễn không dời đi nữa. Tập tính đó giết hại Yến. Người vẫn thầm ngưỡng mộ và tự hỏi: Trong hàng ngàn chim Yến bay rợp biển kia mà vì sao các cặp đôi không bao giờ nhầm lẫn, không đời nào lang chạ? Hàng vạn tổ Yến ken đặc trên vách đá đó mà Yến luôn về đúng nhà của mình. Không bao giờ chiếm tổ chim khác? Rồi người lợi dụng triệt để đặc tính này để dụ Yến, nuôi Yến, lấy tổ Yến và vô tâm nhìn xác Yến…

Nếu không may gặp một thợ hái tổ không chuyên hay thiếu kinh nghiệm. Không chừa lại một phần tổ, hoặc lấy đúng chiếc tổ của Yến sắp sinh. Chim mẹ trở về trong tình trạng mất tổ, không chịu nỗi đau đớn vì cơn chuyển dạ. Yến sẽ quẩn và chọn cách gieo mình vào vách núi, chính nơi đã xây mái ấm để quyên sinh.

Đa số chim Yến trống sau đó bay lượn điên cuồng, kêu gào thảm thiết rồi lao thẳng vào đúng chỗ vợ chết. Nên các vệt máu khô buồn in lại trên vách đá lạnh lẽo thường là vệt đôi bên nhau, thậm chí là chồng lên nhau. Nếu không tự tử, chim Yến trống sẽ sống cô độc suốt quảng đời còn lại.

Xưa, kẻ cùng đinh mạt vận mới phải ra nơi heo hút, leo trèo nguy hiểm tìm hái tổ Yến để mong đổi đời. Thường thì khi có chút vốn họ bỏ nghề và ăn năn sám hối. Họ không đời nào muốn con cái tiếp tục cái việc quá sức mạo hiểm, quá sức thất đức. Và đó là lý do không có "nghề lấy tổ Yến gia truyền” là vậy.

Nay, lòng tham con người vô cùng vô tận.
Tạo hoá không ban phát cho ai tất cả. Loài chim hiền hoà xinh đẹp và thuỷ chung đó lại có đôi chân cực ngắn và mềm yếu. Yến dường như không thể đậu trên mặt đất, Yến treo thân trên vách cheo leo lúc đêm về. Còn lại gần như bay suốt, liên tục từ 12-15 giờ mỗi ngày. Săn mồi và ăn trong khi đang bay, ngủ trong lúc bay, thậm chí là “làm chuyện vợ chồng” trên không luôn.
Bù lại, Mẹ Thiên Nhiên dạy Yến cách sinh tồn, mách bảo Yến sống trên cao, làm tổ nơi vách núi thẳng đứng, hẻo lánh và trơn trượt. Hòng tránh loài ăn thịt hiểm ác như rắn hay cú vọ. Có điều, ngay cả thiên nhiên cũng không biết được có loài ăn…tạp còn tàn độc hơn thú dữ. Loài có thể chinh phục bất cứ núi cao vực sâu hiểm trở nào hầu nhét cho đầy lòng tham tanh tưởi. Loài đã làm những cuộc tàn sát đẫm máu mang tên “Yến Sào”.

Yến chống chọi để tồn tại, tạo hoá không đành lòng diệt vong một biểu tượng của tình yêu, tình mẫu tử. Trong thiên nhiên hoang dã, chắc Yến là loài duy nhất được mệnh danh “rút ruột cho con” nhờ đặc tính làm tổ bằng nước dãi. Cả chim mẹ và chim cha cùng nhau xây tổ. Nước dãi kết dính cây cỏ và chính những chiếc lông rứt ra đau đớn thành chiếc tổ kỳ diệu. Con người ranh mãnh khi lấy tổ yến đã cố tình chừa một ít. Yến hồn nhiên xây lại, dãi không đủ cho mùa sinh nên thổ huyết ra xây. Tước lông đến xơ rơ đôi cánh, trơ da thịt trân mình chịu đựng cơn gió biển rít buốt đến xương tuỷ. Cho đến chết đi rồi Yến vẫn không thể hiểu được loài man rợ hoan hỉ gọi đó là “Hồng Yến”!“

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

* Hiệu quả ít người biết của giấc ngủ trưa theo số phút

Bạn chỉ biết rằng ngủ trưa rất tốt cho sức khỏe. Nhưng bạn có bao giờ tự hỏi não bộ hoạt động như thế nào trong thời gian này?

Ngủ trưa 15 phút

Theo Boldsky, khi bạn ngủ chỉ 15 phút buổi trưa, não bộ sẽ tăng cường năng lượng hỗ trợ cho việc học tập, đồng thời giúp củng cố trí nhớ. Đây là một giấc ngủ nhanh và mang tính xả stress tạm thời cho bạn.

Ngủ trưa 30 phút

Não bộ sẽ tăng cường trí nhớ, gia tăng khả năng sáng tạo nếu bạn ngủ trưa trong 30 phút. Giấc ngủ này sẽ đầy đủ hiệu quả hơn nếu bạn nằm ở một tư thế thoải mái để giấc ngủ không bị đứt quãng.


Ngủ trưa 45 phút

Ngủ trưa khoảng 45 phút rất có lợi vì nó giúp bạn ghi nhớ được nhiều thông tin hơn. Điều này ảnh hưởng tích cực đến não bộ, giúp bạn dễ dàng giải quyết nhiều vấn đề còn tồn đọng từ lâu.

Giấc ngủ này phù hợp với đa số dân văn phòng vì thời gian nghỉ trưa tại công sở thường chỉ dao động từ 60-90 phút, bao gồm cả ăn trưa, một ít phút để lấy lại sự tỉnh táo trước khi bắt đầu lại công việc.

Ngủ trưa 60 phút

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng giấc ngủ trưa 60 phút giúp não bộ giải quyết hiệu quả những vấn đề quan trọng trong ngày. Nếu buổi trưa có đủ thời gian, bạn hãy chọn giấc ngủ này.

Tuy nhiên, bạn phải lưu ý kỹ cần có thời gian để lấy lại sự tỉnh táo sau giấc ngủ 60 phút, nếu không bạn sẽ mang bộ mặt và sự mơ ngủ vào lớp học, văn phòng.

Ngủ trưa hơn 1h

Khi bạn ngủ nhiều hơn 1h, đó là giấc ngủ bình thường. Lúc này não bộ sẽ hoàn toàn thư giãn và đưa bạn vào trạng thái REM (ngủ say). Những giấc mơ có thể xuất hiện trong thời điểm này.

Tuy nhiên, giấc ngủ kéo dài có thể khiến bạn mệt mỏi, uể oải sau khi thức dậy. Đây là giấc ngủ dành cho những ai không có quá nhiều việc quan trọng để làm vào đầu giờ chiều.

Hiệu quả của giấc ngủ ngắn

- Giúp não bộ tỉnh táo hoạt động tốt hơn sau khi thức dậy.

- Chỉ cần 20 phút ngủ trưa mỗi ngày, não bộ sẽ được nạp đầy năng lượng. Điều đó giúp tăng cường trí nhớ, suy nghĩ sáng suốt, công việc hiệu quả hơn.

- Nếu bạn đang căng thẳng, hãy ngủ trưa ít nhất 15 phút. Bạn sẽ thấy khỏe khoắn, tỉnh táo và giảm căng thẳng sau khi thức dậy.

Tường Châu tổng hợp (BVPL)

Bạn có thể đọc thêm:

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

* Người kháng lệnh tấn công hạt nhân Việt Nam

Tiết lộ mới cho thấy thủ đô Hà Nội từng suýt trở thành mục tiêu của một cuộc tấn công bằng tên lửa hạt nhân của Mỹ trong cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1962.

Tên lửa Mace từ hầm ngầm phóng ra trong một lần diễn tập - Ảnh: Không quân Mỹ

Ông John Bordne, một cựu sĩ quan không quân Mỹ hiện sống ở Blakeslee, thuộc bang Pennsylvania, đã phải giữ kín bí mật của mình trong hơn 5 thập niên.
Chỉ đến gần đây ông mới được không quân Mỹ cho phép kể lại câu chuyện mà nếu chính thức được xác nhận sẽ chiếm vị trí đáng kể trong một danh sách dài những sơ suất vốn có thể đẩy thế giới vào một cuộc chiến tranh hạt nhân.

Sẵn sàng trong sợ hãi

Theo tạp chí Bulletin of the Atomic Scientists (Mỹ), câu chuyện bắt đầu vào sáng sớm 28.10.1962, thời điểm cao trào của cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba. Sĩ quan Bordne khi đó bắt đầu ca trực của mình đầy vẻ lo sợ. Vào thời điểm đó, nhằm đối phó với việc Liên Xô bí mật bố trí tên lửa nhắm vào Mỹ tại Cuba, toàn bộ lực lượng Mỹ được đặt trong tình trạng báo động Sẵn sàng phòng thủ cấp 2 (DEFCON 2), nghĩa là họ sẵn sàng chuyển sang chế độ DEFCON 1 chỉ trong vài phút.

Một khi ở chế độ DEFCON 1, tên lửa có thể được phóng đi trong vòng 1 phút kể từ thời điểm đơn vị trực chiến nhận được chỉ thị.

Bordne khi đó đang phục vụ tại 1 trong 4 căn cứ tên lửa bí mật trên đảo Okinawa (Nhật Bản). Mỗi căn cứ có 2 trung tâm kiểm soát phóng tên lửa, với những tổ phụ trách bao gồm 7 thành viên. Với sự hỗ trợ của các thành viên tổ trực, mỗi sĩ quan phụ trách khai hỏa của mỗi trung tâm chịu trách nhiệm quản lý 4 tên lửa hành trình Mace B được gắn các đầu đạn hạt nhân Mark 28.

Đầu đạn này có sức công phá tương đương 1,1 megaton TNT, tức mạnh hơn 70 lần quả bom hạt nhân Mỹ từng ném xuống Hiroshima hay Nagasaki. Với tầm bắn khoảng 2.400 km, từ Okinawa có thể bắn tới Hà Nội, Bắc Kinh, Bình Nhưỡng và các căn cứ của Liên Xô ở Vladivostok.

Vài giờ sau khi bắt đầu ca trực của mình, nhóm của Bordne bắt đầu kiểm tra các dữ liệu thời tiết và các chuỗi mã hướng dẫn được Trung tâm tác chiến tên lửa trên đảo Okinawa gửi đến hằng ngày. 

Thường một chuỗi mã được gửi đi không trùng khớp với các con số mà tổ phụ trách có trong tay.

Nhưng lần này thì khác: lần đầu tiên trong lịch sử, các mật mã đã trùng khớp. Số phận của thế giới như ngàn cân treo sợi tóc khi chỉ huy của Bordne là đại úy William Bassett mở chiếc túi của mình để xem liệu chuỗi ký tự mà ông đang nắm giữ có trùng khớp với phần cuối cùng của chuỗi mã hay không. Và chúng đã hoàn toàn trùng khớp. Điều này cho phép ông mở phong bì để đọc các chỉ thị phóng tên lửa tại căn cứ của mình. Tuy nhiên, ông này đã từ chối thực thi lệnh tấn công hạt nhân.

Bản lĩnh của chỉ huy

Khi viên đại úy xem lại danh sách 4 mục tiêu cần phóng tên lửa, ông kinh ngạc khi thấy có đến 3 mục tiêu không nằm ở Liên Xô. Theo Hãng Sputnik, ngoài căn cứ Vladivostok, ba mục tiêu tấn công còn lại là Hà Nội, Bắc Kinh và Bình Nhưỡng.

Bordne nhớ lại lúc đó có điện thoại nội bộ vang lên, và một sĩ quan phụ trách phóng tên lửa khác cho hay danh sách mục tiêu của anh ta có 2 mục tiêu không thuộc lãnh thổ Liên Xô. Đại úy Bassett sinh nghi tại sao lại có những nước khác là mục tiêu tấn công của Mỹ thay vì Liên Xô, và cho rằng có vẻ như đã có một sự nhầm lẫn nào đó.

Theo quy trình, căn cứ phải nhận được lệnh chuyển sang chế độ DEFCON 1, mức báo động cao nhất trước khi tung đòn tấn công hạt nhân. Vì vậy, Bassett quyết định không khai hỏa mà gọi cho Trung tâm tác chiến tên lửa và giả vờ như chưa nghe rõ mệnh lệnh phóng, với hy vọng rằng điều này sẽ giúp những người ở trung tâm truyền lệnh có thời gian nhận ra sơ suất và có biện pháp khắc phục.

Trong khi đó, tại trung tâm phóng tên lửa của Bassett, các nhân viên đã sẵn sàng với ngón tay đặt trên nút bấm, chuẩn bị khởi động vũ khí hạt nhân vì cho rằng chế độ DEFCON 1 đã được áp dụng. Ông Bordne kể lại rằng đại úy Bassett lặp lại yêu cầu ngưng phóng và ra lệnh 2 lính vũ trang sẵn sàng bắn gục viên trung úy nếu anh ta cố gắng khởi động tên lửa mà không được sự cho phép bằng khẩu lệnh từ chính ông.

Một hồi sau, Bassett nhận được điện thoại của Trung tâm chiến dịch tên lửa truyền đạt chỉ thị mới là không phóng tên lửa. “Không ai trong chúng ta được phép trao đổi bất cứ điều gì đã xảy ra tối nay, ý tôi nói là mọi thứ. Không trao đổi ở doanh trại, quán bar, hay ngay ở đây, tại căn cứ này. Các bạn thậm chí không được viết thư về nhà để kể lại chuyện này. Tôi đang nói hoàn toàn rõ ràng về vấn đề này, đúng không?”, ông Bassett được cho là đã nói với các nhân viên dưới quyền sau khi cuộc khủng hoảng đi qua.

Chính sự đa nghi và thận trọng của ông Basset đã giúp Liên Xô tránh được một đòn tấn công hạt nhân và quốc tế không phải chứng kiến một cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 3. Ông Bassett qua đời vào năm 2011, và trong cuộc đời của mình, ê kíp của ông đã tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh trên. Vì thế dư luận vẫn “mù tịt” về sự cố đáng sợ cho đến ngày hôm nay.

Người hùng Liên Xô

Ít ai biết rằng Liên Xô cũng đã từng tránh được nguy cơ khơi mào một cuộc chiến tranh thế giới mới bằng sự khẳng khái của một sĩ quan hải quân mang tên Vasili Arkhipov.

Theo Đài RT, vào ngày 27.10.1962, ông Arkhipov là thuyền phó trên tàu ngầm mang vũ khí hạt nhân B-59 khi các tàu khu trục của Mỹ bắt đầu thả chất nổ nhằm buộc nó phải nổi lên mặt nước. Thuyền trưởng B-59 cho rằng người Mỹ định phá hủy chiếc tàu và một cuộc chiến tàn khốc đã nổ ra.

Ông này ra lệnh chuẩn bị một quả thủy lôi 10 kiloton để bắn vào một tàu sân bay đang chỉ huy lực lượng đặc nhiệm của Mỹ gần Cuba. Việc phóng thủy lôi đòi hỏi sự cho phép của 3 chỉ huy cấp cao trên tàu, và ông Arkhipov là người duy nhất phủ quyết. Cũng giống như Bassett, hành động của Arkhipov đã giúp bảo vệ nhân loại.

Trùng Quang
Lên Trên! Xuống Dưới! - See more at: http://hieuvathuongdalat.blogspot.com/2014/10/button-len-tren-xuong-duoi-hien-voi.html#sthash.FxGNpEBy.dpuf