Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008

* Nguy hại của việc đánh con

Nỗi đau tột cùng: Bé 2 tuổi bị LIỆT suốt đời sau cái ‘VỖ MÔNG’ quen thuộc của mẹ, hối hận thì đã muộn

Đánh vào mông con tưởng vô hại nhưng để lại những hậu quả khôn lường về sức khỏe, tâm lý và những tác động tinh thần dai dẳng.

Đánh vào mông con tưởng vô hại nhưng để lại những hậu quả khôn lường về sức khỏe, tâm lý và những tác động tinh thần dai dẳng.


Có nhiều bậc cha mẹ khó kiềm chế được cảm xúc của mình mỗi khi con làm mình bực tức rồi ra tay đánh con. Mặc dù đây chỉ là những cái tát nhẹ vào mông nhưng cũng vô tình gây ra những ảnh hưởng nghiêm trọng về thể chất lẫn tinh thần của trẻ.

Được biết, bé B.B là đứa trẻ rất dễ thương, bố bé vì quá bận công việc nên nhiệm vụ chăm sóc bé dồn hết cho người mẹ. Tuy nhiên, người mẹ trẻ này lại rất ít kinh nghiệm trong việc chăm con. Một lần, vào buổi trưa, người mẹ đang nghỉ trưa thì đứa trẻ khóc ré lên vì nó mắc tiểu. Nghĩ không sao nên người mẹ này tiếp tục ngủ, đến khi tỉnh dậy, lại xem thì con đã tè ướt đệm. Cơn tức giận nổi lên, chị đánh vài cái vào mông con. Ban đầu, người mẹ này vẫn nghĩ mọi chuyện bình thường, thế nhưng mãi sau đó 2 tiếng, bé vẫn khóc mà dỗ hoài không nín. Bắt đầu thấy lo lắng, chị nhanh chóng gọi điện cho chồng để đưa bé đến bệnh viện. Sau cuộc kiểm tra, bác sĩ nói rằng phần cột sống của bé đã bị tổn thương, phần dưới thắt lưng không có phản ứng, cháu bé đã bị liệt. Nghe tin, người mẹ vô cùng đau đớn và hối hận vô cùng vì hành động của mình.

Các bậc cha mẹ thường cho rằng mông nhiều thịt, ít đụng đến xương nên việc đánh vào mông trẻ là một cách để răn đe và trừng phạt con, giúp chúng ngoan ngoãn và biết nghe lời hơn. Nhưng quan niệm này thực sự là một sai lầm. Mông nằm gần thận và khi tác động lực mạnh vào đó có thể gây hại cho cả thận. Hơn nữa chúng ta cũng không xác định được đánh trẻ đúng phần mông vì trẻ con sợ đau có thể giãy người và vô tình bố mẹ đánh trúng những bộ phận khác. Như câu chuyện trên, chúng ta có thể hiểu được hành động này có thể gây thương tật cho trẻ. Trong trường hợp, cha mẹ không thể kiểm soát được cảm xúc của mình mà dùng quá nhiều lực để giáng đòn lên con thì chuyện xấu nhất có thể xảy ra. Điều này có thể dẫn đến tụ máu cục bộ, cản trở quá trình lưu thông máu, viêm da hoại tử, nặng hơn là gây ra những tổn thương cho hệ thần kinh ở vùng hông, lưng thậm chí là gây liệt và những hậu quả nghiêm trọng khác.

Đánh vào mông trẻ – hành động tưởng vô hại nhưng để lại hậu quả khôn lường

1. Đánh vào mông con làm giảm chỉ số IQ của trẻ


Đánh vào mông con là hình thức trừng phạt trẻ có thể gây ảnh hưởng đến sự phát triển não bộ, làm giảm chỉ số IQ của trẻ.

Phần mô não được nằm trong khoang sọ của hộp sọ, phần này được kết nối với cột sống của trẻ thông qua lỗ magnum. Nếu cha mẹ tác động một lực mạnh, đột ngột lên phần mông của trẻ thì lực này sẽ truyền qua cột sống atlanto-chẩm doanh, có thể gây ra các biến dạng tổng thể của hộp sọ, gây thiệt hại cho thân não và như thế hậu quả của việc đánh đòn vào mông trẻ có thể trở thành một thảm họa.

Trong năm 2010, nhóm chuyên gia tại Hoa Kỳ đã công bố kết quả của cuộc nghiên cứu với 1510 trẻ em trong 4 năm. Kết quả cho thấy, trong số 1510 trẻ này có 806 trẻ trong độ tuổi 2 – 4 không bị trừng phạt bằng hình thức bạo lực thân thể có chỉ số IQ cao hơn 5 điểm so với những trẻ bị cha mẹ đánh đập. Vậy thử hỏi, một đứa trẻ lớn lên bằng đánh đập làm thế nào để có một cuộc sống lành mạnh?

2. Đánh vào mông con gây tổn hại tinh thần dai dẳng


Không chỉ là những đau đớn về da thịt, phương pháp giáo dục con sai lầm này còn để lại những hậu quả nghiêm trọng về tinh thần cho trẻ.

Việc đánh con hoặc sử dụng các phương pháp giáo dục bằng bạo lực nói chung sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển tâm lý của trẻ, thậm chí là những tổn thương tinh thần dai dẳng. Đánh con sẽ làm “rạn nứt” mối quan hệ thân mật giữa cha mẹ và con cái. Trẻ em vốn rất dễ bị nhạy cảm, chúng có thể bị tổn thương tinh thần vì những hành động tưởng là “yêu thương cho roi cho vọt” của người lớn. Trong suy nghĩ của chúng thường có sự phân biệt rất rõ ràng giữa yêu thương và roi vọt. Một đứa trẻ lớn lên trong sự đánh đập rất dễ thiếu tự tin, luôn sống trong tự ti và thậm chí là bị trầm cảm

Mặc dù nhiều cha mẹ cho rằng hành động này chỉ để đe dọa con nhưng thực chất nó có thể làm trẻ sợ hãi, kích thích não bộ của trẻ, gây căng thẳng và chán nản. Nếu cha mẹ thường xuyên đánh con thì việc trẻ bắt chước người lớn cũng là điểu hiển nhiên. Một nghiên cứu gần đầy của Đại học New Hampshire ở Durham cũng cho thấy những đứa trẻ bị đánh vào mông khi lớn lên có nguy cơ tham gia vào các vấn đề bạo lực, những hành động nguy hiểm là rất cao.

3. Đánh vào mông bé trai có thể dẫn đến vô sinh


Đôi khi cha mẹ đánh vào mông trẻ thường bắt con phải nắm sấp trên giường hoặc ghế dài mà không hề biết việc nằm sấp thể này có thể làm tổn thương t.i.n.h h.o.a.n do các vật liệu cứng ở phía dưới gây ra. Hậu quả là t.i.n.h h.o.a.n bị tổn thương, tụ máu t.i.n.h h.o.a.n và nặng nhất là dẫn đến nguy cơ vô sinh ở bé trai.

Tóm lại, nếu cha mẹ vẫn có thói quen đánh vào mông con thì nhớ rằng không thể đánh vào phần cơ thể này của trẻ. Với tư cách là người làm cha làm mẹ, chúng ta có thể nhớ về tuổi thơ của mình đã từng bị đánh đập thế nào? Có thể đó là nỗi sợ hãi và con của bạn cũng sẽ ghi nhớ chúng một cách rõ ràng và trải qua nỗi sợ tương tự. Ngoài ra, không chỉ có phần mông, các chuyên gia cũng cho rằng nếu đánh con vào các bộ phận nguy hiểm như tai, ngực, cổ, bụng, đầu cũng có thể gây ra những tổn thương nghiêm trọng, thậm chí là cướp đi tính mạng của trẻ.

Theo Phụ nữ Thủ đô.

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2008

* Giảm cận thị

Nếu bị gãy chân, bạn phải nghỉ ngơi 1 thời gian để xương hàn gắn lại, lúc này cơ bắp ít hoạt động sẽ tự nhiên yếu đi. Vấn đề này cũng tương tự như các cơ quanh mắt.

Nếu bạn đeo mắt kính thường xuyên mà không luyện tập mắt, thị lực của bạn sẽ ngày càng giảm và cặp kính ngày càng tăng độ.

Cơ mắt cũng cần được vận động như tất cả các thể loại cơ bắp khác. Hàng ngày, bạn nên tập luyện để tăng cường cơ bắp như hướng dẫn sau:

1. Không để mắt quá căng thẳng, cứ mỗi 2-3 giờ bạn hãy nhắm mắt lại trong vài phút.

2. Tập thể dục cho mắt, bao gồm 16 bài tập “đảo mắt” như gợi ý trong hình dưới:


3. Giảm thời gian đeo kính.

4. Massage mắt mỗi ngày theo những điểm cụ thể như hình dưới:


Dùng ngón trỏ và ngón giữa nhấn vào nhãn cầu sao cho bạn không cảm thấy đau. Nhấn những điểm còn lại dùng ngón tay trỏ.

5. Cố gắng nhìn ra xa mỗi khi đi bộ ngoài trời.

6. Uống nước ép cà rốt pha với vài giọt dầu ô-liu mỗi ngày.

7. Rửa mắt với nước ấm.

8. Tránh xem máy tính, điện thoại, tivi 2 tiếng trước khi ngủ.

9. Áp dụng bài tập của người Ấn “Trataka” để cải thiện khả năng tập trung của mắt:


Theo đó, bạn sẽ tập trung nhìn vào một vật nhỏ cố định (chẳng hạn ánh nến, một điểm tối) cho đến khi hình ảnh rõ ràng của vật đó được não ghi nhận. Khi nhìn lâu, nước mắt sẽ chảy ra, lúc này bạn nhắm mắt lại nghỉ ngơi 1 lát. Mục đích của bài tập là thử sức bền của mắt cho đến khi bạn chảy nước mắt.


Thứ Hai, 14 tháng 4, 2008

6 DẤU HIỆU CẢNH BÁO CỤC MÁU ĐÔNG NGUY HIỂM


Khi cục máu đông hình thành ở các tĩnh mạch sâu sẽ rất nguy hiểm, đặc biệt khi chúng di chuyển đến phổi, nguy cơ tử vong cao.

Khi bị thương, bạn cần máu đông lại để ngăn chặn chảy máu. Tuy nhiên, đôi khi chúng có thể hình thành khi không cần thiết; điều này không tốt cho cơ thể, nhất là khi chúng xuất hiện ở những tĩnh mạch sâu gần cơ. Khi đó chúng có thể gây đau đớn và rất nguy hiểm. Kiểu huyết khối này được gọi là huyết khối tĩnh mạch sâu. Chúng làm cản trở sự lưu thông máu trong cơ thể.

Theo Prevention, sẽ càng nguy hiểm hơn, nếu cục máu đông này di chuyển đến phổi, dẫn đến tình trạng tắc nghẽn phổi, nguy cơ tử vong cao.

Sưng một bên chi

Một bên cẳng chân hoặc cánh tay sưng húp là một trong những dấu hiệu phổ biến của chứng nghẽn mạch máu. Cục máu đông có thể làm nghẽn dòng lưu thông máu ở chân và máu đổ về phía sau cục máu đông, gây tình trạng sưng tấy.

Đau chân hoặc tay

Nếu đau do bị tắc nghẽn mạch máu thường có thêm các dấu hiệu khác như sưng tấy, đỏ; tuy nhiên đôi khi chỉ cần triệu chứng này. Cơn đau do cục máu đông có thể dễ nhầm với chuột rút hay căng cơ.

Nó đau nhiều hơn khi bạn đi bộ hoặc nhấc chân lên.

Vết đỏ xuất hiện trên da


Bạn có thể nhìn thấy sự thay đổi màu sắc như vết bầm tím nhưng thường là những vệt đỏ. Chứng nghẽn tĩnh mạch gây ra đỏ ở chân, tay bị tổn thương, khiến bạn có thể cảm thấy ấm khi chạm vào tay hoặc chân.

Đau ngực

Khi thấy đau ngực, bạn có thể nghĩ đến cơn đau tim, nhưng nó cũng có thể là dấu hiệu của chứng thuyên tắc phổi (cục máu đông đã di chuyển đến phổi). Tuy nhiên cơn đau do chứng thuyên tắc phổi có xu hướng dữ dội hơn, nhất là khi bạn hít thật sâu. Dù trường hợp nào thì bạn cũng cần gọi cấp cứu ngay.

Khó thở hoặc tim đập nhanh

Cục máu đông ở trong phổi có thể làm chậm dòng ôxy của bạn. Khi ôxy ở mức thấp, tim của bạn sẽ đập nhanh hơn để bù đắp cho sự thiếu hụt này. Khi cảm nhận được sự rung động trong lồng ngực và gặp khó khăn khi hít thở sâu thì đó là dấu hiệu cảnh báo bạn có thể bị thuyên tắc phổi.

Ho không rõ nguyên nhân

Nếu không thể ngừng ho, kèm thêm khó thở, tim đập nhanh hoặc đau ngực thì đó có thể là dấu hiệu của chứng thuyên tắc phổi. Thường bạn sẽ bị ho khan nhưng một vài người có thể ho ra chất nhày hoặc máu.

Theo SK

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2002

* 2 Bài hay cần share



 

Ngôi mộ hàng xóm của Tổng thống Mỹ và câu chuyện thức tỉnh thế giới 


By



-

1 Tháng Tám, 2018


0


















Trên mạng Wechat ngày 11 tháng 10 có đăng tải một bài viết với tiêu đề “Câu chuyện chân thực của một cậu bé người Mỹ và một bà mẹ người Mỹ: Xem xong sẽ làm bạn mất ngủ cả đêm”. 


Lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant


Bên bờ sông Hudson ở New York, cách lăng mộ của vị Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant chưa tới 100 mét, có một ngôi mộ của một cậu bé. Bên cạnh ngôi mộ có một tấm biển bằng gỗ, ghi lại một câu chuyện như sau:


Ngày 15 tháng 7 năm 1797, có một cậu bé 5 tuổi bất hạnh bị rơi xuống vách núi và tử vong. Cha mẹ cậu bé vì quá đau thương, tuyệt vọng nên đã xây một ngôi mộ ngay ở cạnh nơi cậu bé đã qua đời.


Sau đó vì tình hình kinh tế gia đình khó khăn, cha cậu bé đã bất đắc dĩ phải chuyển nhượng mảnh đất này, tuy nhiên, bản hợp đồng có kèm theo một yêu cầu đặc biệt cho người chủ mới: Hãy vĩnh viễn lưu giữ lại phần đất nơi đặt ngôi mộ của cậu bé.


Người chủ nhân mới đồng ý với điều kiện này và viết nó vào trong điều khoản hợp đồng. Đã 100 năm qua đi, mảnh đất này chuyển đổi bán cho rất nhiều người, nhưng phần mộ của cậu bé vẫn được giữ nguyên ở đó.










Ngôi mộ của cậu bé bất hạnh. (Ảnh: biography.com)


Năm 1897, mảnh đất được lựa chọn để đặt làm lăng mộ yên nghỉ của Tổng thống Ulysses S. Grant, nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn nữa là mộ phần của cậu bé vẫn được giữ lại ở đó và trở thành lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant.


Lại 100 năm nữa qua đi, đến tháng 7 năm 1997, nhân dịp kỷ niệm 100 năm nhân ngày xây dựng lăng mộ của Tổng thống Grant, thị trưởng thành phố New York đã tới đây để tưởng nhớ ông đồng thời cho tu sửa lại phần mộ của cậu bé. Chưa dừng lại ở đó, ông còn đích thân tự tay viết câu chuyện này lên phần mộ của cậu bé để nó có thể lưu truyền lại đời đời cho hậu thế.





Một hợp đồng kéo dài 200 năm đã cho chúng ta thấy một đạo lý làm người rất đơn giản: Khi đã hứa, nhất định phải giữ lời.


Câu chuyện về một bà lão


Mùa đông năm 1935 là khoảng thời gian mà nền kinh tế của nước Mỹ tiêu điều nhất. Không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ thành phố New York…


Vào một đêm lạnh giá giữa tháng 1/1935, một phiên tòa được tổ chức trong khu phố nghèo nhất New York. Đứng ở vị trí thẩm phán là ngài thị trưởng đáng kính của thành phố, ông Fiorello LaGuardia, và bên dưới bục là một bà lão đã gần 60 tuổi, áo quần cũ rách cùng với dáng vẻ sầu não. Gương mặt tiều tụy của bà hiện lên vẻ xấu hổ, bà đã bị buộc tội vì lỡ ăn cắp một ổ bánh mì.


Fiorello LaGuardia hỏi bà: “Bị cáo, bà bị tố là đã lấy trộm bánh mì, có đúng vậy không?”.


Bà lão cúi đầu, ngập ngừng trả lời: “Vâng, thưa quý tòa, thực sự tôi có ăn cắp”.


Thẩm phán lại hỏi: “Động cơ để bà ăn cắp bánh mì là gì, là vì đói quá à?”.


“Dạ vâng”. Bà lão ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn vào vị quan tòa rồi nói: “Nhưng nếu chỉ vì đói thì tôi đã không làm như vậy, tôi cần bánh mì để nuôi ba đứa cháu đã mất cha mẹ của mình, đã mấy ngày nay chúng chưa được ăn gì. Chúng thực sự rất đói… Tôi không thể đứng nhìn chúng chết đói được…” Nói đến đây bà bật khóc.





Sau khi nghe xong những lời thú tội của bà lão, đám đông trong phòng xử án bắt đầu rì rào bàn luận. Ngài thẩm phán gõ chiếc dùi xuống bàn, nói một cách nghiêm khắc: “Yên lặng, sau đây tòa tuyên án”.


Thẩm phán quay sang bà cụ: “Bị cáo, chúng tôi cần làm việc một cách công bằng, chấp hành theo pháp luật. Bà có hai sự chọn lựa: hoặc là bị phạt 10 USD hoặc là chịu 10 ngày tạm giam. Bà chọn cái nào?”.


Bà lão với vẻ mặt đầy đau khổ và hối hận: “Thưa ngài thẩm phán, tôi phạm tội, tôi chấp nhận chịu phạt. Nếu tôi có 10 USD thì tôi đã không đi ăn cắp bánh mì. Tôi chấp nhận bị tạm giam 10 ngày, nhưng ba đứa cháu nhỏ kia của tôi thì ai sẽ chăm sóc chúng đây?”.


Ngài thị trưởng khẽ mỉm cười. Ông rút trong túi ra 10 đô-la và bỏ vào chiếc mũ nổi tiếng của mình.


“Đây là 10 đô-la tiền phạt, bà đã được tự do!”. Nói xong, ông hướng cặp mắt về phía những người đang tham dự phiên tòa: “Và bây giờ, xin mỗi người hãy nộp 50 cent tiền phạt, đây là tiền phạt cho sự lạnh lùng của chúng ta, phạt vì chúng ta đã sống ra sao mà để cho một cụ già đáng tuổi cha tuổi mẹ mình phải đi ăn cắp bánh mì để nuôi cháu”.


Tất cả mọi người trong phiên tòa đều kinh ngạc, tròn mắt nhìn thị trưởng LaGuardia. Cả phiên tòa bỗng nhiên yên lặng lạ thường, cảm giác như có một chiếc kim rơi xuống đất cũng có thể được nghe thấy. Một lát sau, tất cả những người tham dự đều lặng lẽ đứng dậy, móc trong túi ra 50 cent và để vào mũ của ngài thị trưởng.


Về lý mà nói, việc một bà cụ già nghèo bị phạt vì tội ăn cắp bánh mì, có liên quan gì tới những người ngoài khác? LaGuardia đã nói rất rõ ràng – là chi phí phải trả cho sự lạnh lùng của chúng ta.





Thj trưởng Fiorello La Guardia (11-12-1882) tại Thành phố New York City, bang New York- Hoa Kỳ. (Ảnh: wikipedia.org)


Con người ta không phải là một sinh mệnh cá thể độc lập mà còn có sự tương tác với nhau và phải tự giác tuân theo những quy ước nhất định thì mới có thể sinh sống một cách hài hòa. Người biết trân trọng thỏa thuận đó mới là người cao quý, và người biết trả phụ phí cho sự lạnh nhạt thờ ơ của mình mới là người sáng suốt.


Thế nhưng con người trong xã hội hiện nay thật sự quá lạnh lùng tàn nhẫn, và có lẽ đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải trả giá cho sự tự tư đó của mình…
Lên Trên! Xuống Dưới! - See more at: http://hieuvathuongdalat.blogspot.com/2014/10/button-len-tren-xuong-duoi-hien-voi.html#sthash.FxGNpEBy.dpuf