Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

* Bài Điếu Văn

(Share bài trên Facebook của NHHợp)            



Hòa Nguyễn:     Điếu cây xanh – Đánh cây xiêu                             
Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh.
Có ngờ đâu một trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ

Cữ ngỡ Thủ Đô vẫn chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người
Vẫn tưởng rằng Xuân thuận sắc tươi. Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn

Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu ?
Tiếng rao rơi lạc phố đêm thâu, cơn gió nào lang thang tìm lá biếc ?

Sáng nay đây :

Nhìn cây đổ cho lòng thương tiếc, lõi thân này còn rỉ máu nhựa tươi
Rễ bật lên mà nhớ khôn nguôi, tán lá kia những ngày che nằng lửa.

Mùa Thu nào không thoảng mùi hoa sữa, vị hương nào “ngọt ngào phố đêm” ?
Mùa Hạ nào nấn ná muốn dài thêm, ngày tan trường “cánh phượng hồng” ép vở.

Con đường Xuân những chùm hoa sưa nở, trắng tinh khôi như áo trắng Hà Thành.
Góc phố nào nghiêng nghiêng mái rêu xanh, lá bàng đỏ ấm cả mùa Đông phố ?

Thử hỏi:

Mấy chục năm trải bao mùa bão tố, cắt tỉa cành vẫn thường niên
Chặt những cây thân ngả nghiêng, sao đốn cả những thân thẳng khỏe.

Nạn xả ra điều không ai muốn, trách nhiệm này đâu phải lỗi của cây
Nay cắt cành mai cưa gốc đó đây, phải hỏi đến bổng lương kia ai nhận ?

Đừng tưởng cây vô tri an phận, cây là cây cũng là người
Đừng tưởng xung quanh chỉ vỗ tay cười, cười là cười đôi khi là khóc !

Nhìn phố quen cây bật gốc, dáng nào lùi mãi kỷ niệm xưa
Rồi Hè sang nắng nửa ban trưa, bóng mát nào che dòng đời tất bật ?

Thường nghe :

Thuốc đắng chính là giã tật, lời thẳng nhiều khi lại khó nghe
Kẻ đớn hèn kẻ ấy là xun xoe, giọng lưỡi ngọt phải xem là có độc ?

Làm việc lớn chớ nên “dục tốc”, xét thêm rằng “bất đạt” để trọn câu
Việc chung đưa tập thể lên đầu : việc đại sự hãy lấy dân làm gốc !

Nên chăng :

Những phố cũ cây vẫn xanh mầm lộc, cứ duy tu và trồng cấy đan xen
Thử nghiệm cây cho thổ nhưỡng thân quen, giống tốt giữ lấy mà phát triển.

Những phố đặc thù cấm làm tùy tiện, giống cây nào chọn để đặc trưng ?
Đừng ép về những giống chỉ quen rừng, chớ ép tiểu thư với chàng trai miền núi.

Trai miền núi về xuôi trai tủi, tiếng khèn đêm đêm da diết nhớ thương
Tiểu thư lên non lại nhớ phố phường, nhịp guốc vọng mãi mãi vào ký ức.

Đồng lòng dân ấy là thêm sức, thêm cả vào đánh giá chuyên môn
Vạch rõ ra đâu là phố bảo tồn, đâu cải tạo và đâu là trồng mới.

Khu ven đô hãy đang còn tươi mới, chính là nơi xứng đáng thử nghiệm cây
Những tuyến xuyên tâm tỏa khắp đó đây, sao chẳng thử mà chặt đi phố cũ ?!

Than ôi !

Dăm chữ mọn biết làm sao cho đủ, kẻ học sinh mạn phép dãi đôi lời
Vài tiếng kêu lạc giọng mất hơi, phận dân đen dám mong đèn soi xét.

Mong Thăng Long mãi còn nguyên nét, dáng rồng bay trên dải đất Hà Thành.
Cho Thủ Đô giữ vẹn sạch đẹp xanh, thế phát triển luôn đi cùng bền vững !

Để ngày mai bên nhà cao sừng sững, có cây xanh cho mềm bê tông.
Mạng lưới đường thành nang phổi mêng mông, giảm tiếng ồn và bớt đi khói bụi.

Nhìn cây mà lòng thêm tủi, tiễn cây mà tưởng tiễn bạn vong niên
Dám mong người trách kỷ trước tiên, hậu trách nhân và quyết làm cho tốt !

Vài lời thảng thốt !
Biết tỏ cùng ai ?

Đêm lạnh phố dài
Hồn cây về chứng !


(Ảnh Lương Miện)

 

THÊM TIN MỚI NHẶT ĐƯỢC :
(NHH. chú thich):
Một nguồn tin riêng chưa kiểm chứng thì 3 nhân vật LÃNH ĐẠN T.P Hà Nội có thể bị cho "TỪ CHỨC" sau ngày 30/3/2015.
(1) Phó chủ tich UBND thành phố Hà nội Nguyễn Quốc Hùng.
(2) Phan Đăng Long, Phó ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội.
(3) Lê Văn Dục Giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội.
NGUYỄN QUỐC HÙNG LÀM LÊ LAI TRÁO CHÚA
Phó chủ tich UBND thành phố Hà nội Nguyễn Quốc Hùng là người sẽ "NHẬN TỘI" và CHỊU TRÁCH NHIỆM về Ký Tên trong bản quyết định "thay cây" ở Hà Nội mà KHÔNG thông qua ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, tuy nhiên theo tin tình báo thì ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo mới là người Ký Tên chính thức.

Văn bản ký tên của ông Nguyễn Thế Thảo đã được hủy bỏ và thay văn bản khác chỉ có chữ ký của Nguyễn Quốc Hùng. Nguyễn Thế Thảo sẽ "HẠ CÁNH AN TOÀN".

Một nguồn tin khác cần chú ý là Phó chủ tich UBND thành phố Hà nội Nguyễn Quốc Hùng đã giao cho gia đình ông làm nhiệm vụ "ĐÁNH DẤU CÂY" nằm trong diện sẽ bị chặt với chữ X bằng sơn trắng.

Cây được phân công đánh dấu nầy với tiền công là 640 nghìn/cây. Nếu nhân tổng số cây dự trù sẽ bị chặt là 6.700 X 640.000 = 4.288 tỷ đồng, một số tiền khủng mà không ai biết tới.

Lê Văn Dục Giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội là người được phân công mua cây Vàng Tâm và Bán Cây sau khi được chặt.

Cây Vàng Tâm trị giá 3 triệu/cây được Lê Văn Dục đánh tráo cây GỖ MỠ trị giá 600 nghìn/cây, ăn lời khác biệt 2 triệu 400 nghìn/cây X 6.700 = 16.08 Tỷ đồng. Ngoài ra số tiền bán cây đã chặt chưa tính tới, có thể lên trên 4 triệu cho mỗi cây.

Nếu Người Dân Hà Nội và Báo Chí Không lên tiếng thì những tham quan nầy sẽ hưởng lợi chia chác nhau qua vụ chặt cây nầy khá mập mạp.

Nguyễn Thùy Trang

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

* Đất nước "CỦ CHUỐI"

(Sưu Tầm)
(Không rõ tác giả) 

* Chuyện báo oán có hay không?


Trong ngành y tế, dù ở bệnh viện nào, các bác sĩ sản khoa cũng có một nguyên tắc bất di bất dịch, không bao giờ “kế hoạch hóa gia đình” (nạo, phá thai) cho các bệnh nhân vào ngày mồng Một âm lịch hoặc Rằm, trừ khi đến phiên trực tại bệnh viện. Bởi theo họ, đây là một công việc mà duy tâm cho là tạo nghiệp chướng dẫn đến hậu quả khôn lường. Nói cách khác là chuyện tâm linh theo thuyết nhân - quả. Cho nên càng tránh được bao nhiêu càng tốt cho họ bấy nhiêu, nhất là vào những ngày “thiêng” như vậy. Vậy, chuyện nhân - quả có thật hay không?

Trả nghiệp sát sinh

Sư thầy Giác Liên, trụ trì chùa Phước Hải, Vĩnh Long từng kể chuyện nhân - quả được chứng kiến trong nghiệp tu hành của mình. Những câu chuyện ấy đến nay đối với người dân Vĩnh Long vẫn “nằm lòng” như những bài học đạo lý để “định hướng” cách sống, sao cho không theo vết xe đổ của những nhân vật trong câu chuyện của sư thầy. Một trong những câu chuyện đó phải nhắc đến là cậu bé tên Hiếu, sống lê lết ở chợ Trà Vinh, sống bằng cách xin ăn với thân hình của một… con bò, được sư thầy Giác Liên kể trên một website của Phật giáo.

Theo sư thầy Giác Liên, Hiếu sinh ra trong một gia đình có nghề: mổ bò lâu đời để bán thịt ở Trà Vinh. Ông nội của Hiếu làm giàu bằng nghề này nên rủng rỉnh tiền bạc. Một lần, trước khi làm thịt một con bò cái bỗng dưng ông nằm mơ thấy một người đàn bà đến bên ông khóc lóc: “Xin ông đừng giết tôi, để tôi sinh con rồi ông hãy giết”. Và không những mơ thấy một lần mà ông còn mơ tới 3 lần chỉ trong một đêm. Ông mang chuyện này kể cho vợ thì được khuyên can không nên làm thịt con bò mà hãy nuôi để cho nó đẻ. Nhưng suy đi tính lại, cuối cùng ông vẫn quyết định thịt nó để bán. Mới sáng tinh mơ không hiểu sao so với những lần mổ bò khác, nó kêu la khủng khiếp hơn nhiều, rồi giãy giụa, lồng lộn đến nỗi đứt cả sợi dây trói khi mổ. Khi chết rồi cái ấn tượng mà ông nội Hiếu mãi đến sau này không thể quên được là cái đầu nó lắc lư mãi như thể còn sống.

Tuy nhiên, điều trùng hợp là đúng lúc giết con bò chửa đó, con dâu ông trở dạ sinh đứa cháu nội, đồng thời là “đích tôn” của ông với những dị tật rất giống… con bò ấy là mắt lồi, sứt môi, đầu cứ lắc lư, chân tay cong queo đến nỗi không đi lại được, phải bò. Đứa trẻ ấy chính là Hiếu. Nhìn hình ảnh của Hiếu, ông nội Hiếu không thể nào không liên tưởng đến cái chết của con bò, nhất là động tác lắc lư cái đầu. Như hiểu nguồn cơn sâu xa vì sao cháu mình lại bị như vậy và muốn “chuộc” lại lỗi lầm, ông bỏ nghề sát sinh và có bao nhiêu tiền của ông dốc hết ra để chữa chạy cho cháu. Nhưng cậu bé vẫn vậy. Khổ hơn, khi được 10 tuổi, Hiếu đã phải lê la ra chợ xin ăn do người thân của em lần lượt ra đi hết vì trọng bệnh. Mỗi lần xin ăn, chẳng hiểu ai xui khiến, vừa lết Hiếu vừa la khóc thảm thiết: “Xin các bác, các dì đừng “sát sanh” con! Con là con bò nè…”.

Không chỉ chuyện của sư thầy Giác Liên mà nhiều người khác cũng chứng kiến chuyện tương tự của một gia đình có hai thế hệ bán thịt bò ở chợ Ngọc Hà, quận Ba Đình, Hà Nội. Chẳng hiểu gia đình này có mổ bò hay không nhưng chỉ biết trong thập niên 90 của thế kỷ trước, trên sạp bán thịt của họ lúc nào cũng có bê “bao tử” bày bán. Tuy nhiên, đặc biệt ở chỗ là cô con gái của họ rất giống… bò, nhất là mắt và mũi đến nỗi ai đi qua cũng phải dừng lại nhìn và lờ mờ nhận ra đây chính là “nghiệp chướng” của gia đình bán bê “bao tử”. Và dường như nhận ra sự quả báo này, gia đình hàng thịt đó đã chuyển nghề không bán thịt bò, bê “bao tử” nữa mà mở hàng cơm ở phố Nguyễn Bỉnh Khiêm, một hàng cơm nức tiếng Hà Nội. Tất nhiên cô con gái ấy cùng bán cơm với cha mẹ cho đến tận bây giờ.

Trâu báo oán ?

Làng Phúc Lâm từ lâu đã nổi tiếng khắp miền Bắc với nghề mổ trâu. Gần một thế kỷ qua, không ai đếm được người dân Phúc Lâm đã "tiễn" bao nhiêu trâu, bò "về giời". Chính nghề này đã giúp người dân ăn nên làm ra, đời sống được cải thiện rõ rệt, nhưng họ bị ám ảnh bị "Trâu báo oán".
Một trong những câu chuyện bi thương nhất là về gia đình ông T., một chủ lò mổ lớn ở làng. Đêm nào, nhà ông cũng "ra tay" với hơn chục con trâu lớn bé. Cả bốn người con trai của ông cùng làm công việc này. Hơn chục năm làm nghề giết mổ trâu đã có hàng ngàn con bị làm thịt tại lò mổ nhà ông. Năm đó, như thường lệ, chuyến xe chở trâu từ Hà Giang đỗ trước cửa lò mổ nhà ông. Lần lượt từng con trâu bị làm thịt, con cuối cùng, nhất định không chịu bước xuống thùng xe. Mấy bố con ông T. phải trói trâu rồi vần xuống, khi cởi trói, con trâu không chịu đứng lên mà như quỳ xuống van xin, nước mắt cứ ứa ra. Có người thấy con trâu có biểu hiện lạ đã ngăn không thịt, nhưng ông T. phủi tay, không tin vào chuyện nhảm nhí.

Hai tháng sau, một người con trai của ông bỗng nhiên lăn đùng ra chết không rõ nguyên nhân. Điều đáng nói, anh này không theo nghề gia đình, được ăn học đến nơi, đến chốn, đang lập nghiệp và sinh sống ở nơi khác. Người ác mồm bảo "ác giả ác báo", trâu "báo oán" chứ có bệnh tật gì đâu. Anh ta đang ngồi xem ti vi trong nhà thì đột nhiên kêu mệt, vào giường ngủ đến nửa đêm lên cơn co giật rồi chết.

Nghe người làng đồn vậy, vợ ông T. rất hoang mang đã đi xem bói, "thầy" phán rằng, mảnh đất gia đình đang ở sát khí rất nặng và đang bị một oan hồn báo oán, rất có thể liên quan đến nghiệp sát sinh. Từ đó, vợ ông thường xuyên cúng bái, sắm sửa đủ các loại lễ, không ngại tốn kém và mời cả thầy cúng về giải hạn, giải thoát cho những linh hồn trâu đã bị gia đình sát hại. Chỉ một thời gian sau, một người con khác của ông T. đang khỏe mạnh, mổ trâu nhanh và giỏi bỗng nhiên đổ bệnh, ốm yếu. Gia đình đưa đi chữa khắp nơi nhưng không tìm ra nguyên nhân. Chẳng bao lâu, anh này chết để lại nỗi đau quá lớn cho gia đình. Dân làng biết chuyện lại đồn thổi, thêu dệt gia đình ông T. nghiệp chướng nên bị oan hồn con trâu "báo oán"..., khiến cả làng sợ hãi.

Không lâu sau, lại thêm một tin sét đánh, người con gái út của ông T. đang học ở Hà Nội, trên đường về thăm nhà, bất ngờ chiếc xe tải mất phanh đâm thẳng vào người chết ngay tại chỗ. Quá bàng hoàng và đau xót, gia đình ông T. đi làm lễ ở rất nhiều nơi, thậm chí làm cả lễ cầu siêu cho loài trâu, làm lễ giải hạn cho gia đình và bỏ ngay nghề giết mổ, đóng cửa lò mổ trâu.

Oán báo oán?


Như câu chuyện trên đây, có rất nhiều câu chuyện nhân - quả khác được kể trong cuộc sống với muôn hình vạn trạng từ nhân vật đến hoàn cảnh… trên cơ sở những gì người ta nhìn, nghe thấy được. Ngay như gần đây nhất, câu chuyện của người tù oan sai Nguyễn Thanh Chấn, ở Bắc Giang cũng gây “chấn động” dư luận bởi có ý kiến cho rằng, có “luật” nhân - quả trong vụ án oan này.

Ông Chấn kể, ngày mới bị tạm giam để phục vụ công tác điều tra, ông nhiều lần bị điều tra viên ép phải nhận đã ra tay sát hại chị Nguyễn Thị Hoan. Nếu không nhận sẽ bị đánh cho “lên bờ xuống ruộng”. Vì không thể chịu đựng nổi, ông Chấn đã buộc phải khai nhận mình chính là người đã ra tay sát hại chị Hoan vào ngày 15-8-2003. Khi đó, một cán bộ điều tra đã hướng dẫn ông viết một lá đơn tự thú khai nhận là hung thủ giết người.

Ông Chấn nhớ lại: “Một điều tra viên khác đã đánh và bắt tôi tập đi tập lại các động tác để thực nghiệm tại hiện trường vụ án mạng. Mỗi lần thực hiện sai các động tác, tôi lại bị họ lao vào đánh đập”. Có một điểm đáng lưu ý ở đây: Sau khi vụ án có hiệu lực, ông Chấn bị đưa đi cải tạo tại Trạm giam Vĩnh Quang (Vĩnh Phúc) thì chỉ một thời gian ngắn sau đó, đã có 2 điều tra viên chết do tai nạn giao thông và trọng bệnh. Chưa kể đến Thẩm phán Nguyễn Minh N, chủ tọa phiên tòa xét xử sơ thẩm cũng bị tai nạn giao thông vào năm 2010 dẫn đến phải điều trị lâu dài.

Cùng thời điểm này, sau khi sát hại chị Hoan, thủ phạm giết chị Hoan bỏ lên Lạng Sơn gặp một người thân là chị Lý Thị N và cho chị này biết hắn chính là hung thủ gây ra vụ án mạng tại Bắc Giang. Khi ấy, Chung đưa hai chiếc nhẫn kim loại màu vàng nhờ chị N mang bán hộ nhưng biết đây là tài sản của vụ “giết người, cướp tài sản” nên chị N đã từ chối.

Sau đó, Chung đã nhờ anh trai của mình đang sinh sống tại Lạng Sơn mang nhẫn đi bán. Không biết có phải nhân quả không mà cuối năm 2005 (2 năm sau khi vụ án xảy ra), anh trai của Chung đã bị một số đối tượng ở Lạng Sơn đâm chết trong một vụ xô xát nhỏ.

Mang tính giáo dục sâu sắc


Trước những hiện tượng trên đây, GS Ngô Đức Thịnh, một chuyên gia nghiên cứu tâm linh cho rằng, thật khó để giải thích trên cơ sở khoa học thực tiễn. Bởi từ trước tới nay, duy tâm - duy vật là hai phạm trù vẫn chưa tìm được tiếng nói chung do một phạm trù thì phải nghe, nhìn, sờ thấy được. Còn phạm trù kia thì trừu tượng, bí ẩn. Thế nhưng, với tư cách là một người nghiên cứu tâm linh, GS Ngô Đức Thịnh khẳng định, những gì chưa chứng minh được thì không có nghĩa không tồn tại, đặc biệt với hàng loạt hiện tượng “gieo gì gặt nấy”, “nhân nào quả ấy” như các chuyện trên cùng với thực tiễn xảy ra rất nhiều trong đời sống. Cho nên chuyện nhân - quả là có thật. Và theo ông, nhân - quả là một quy luật rất hay của đời sống và nhà Phật lấy đó là mục đích thượng tôn để giáo dục con người về đạo đức, nhân cách và mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc khi khuyến khích con người làm nhiều việc thiện để kết quả của quá trình ấy là nhận lại cho mình từ những gì mình làm.

Quy luật nhân - quả theo GS Thịnh, không do quyền lực siêu nhiên nào có thể tác động, thao túng mà chính do con người quyết định. Cũng như số phận, cuộc đời của mỗi người phụ thuộc vào hành vi, tâm tính của chính họ. Không có chuyện mê tín dị đoan ở đây vì ngay cả trên quan điểm khoa học thì rõ ràng những gì bạn nhận hôm nay là quá trình sống của ngày hôm qua. Bởi vậy hãy sống theo chân lý “gieo gì gặt nấy”.

Sưu tầm và tổng hợp



Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015

* "Đàn ông nên như thế..."

Sưu tầm
"Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!"



Người yêu cũ: Anh có thể ra ngoài một chút không? Em đang ở gần nhà anh.

(Đi đi! Ông xã, em tin anh!) - Vợ giục.
......

Người yêu cũ: Anh uống trà đi!

Chồng: Có chuyện gì em nói nhanh đi! Muộn thế này rồi, anh không yên tâm để vợ ở nhà một mình, cô ấy sợ bóng tối.

Người yêu cũ: Em ly hôn rồi!

Chồng: Sao thế? Chẳng phải chồng em rất yêu thương em sao?

Người yêu cũ: Anh ta là đồ khốn nạn, giấu em nuôi bồ nhí, hu hu hu…

Chồng: Được rồi, em đừng buồn quá, em còn trẻ thế này, sẽ tìm được người khác tốt hơn.

Người yêu cũ: Anh hận em lắm đúng không?

Chồng: Tất cả đều là quá khứ rồi. Bây giờ anh coi em là bạn, không ghét hận gì cả.

Người yêu cũ: Thật không?

Chồng: Tất nhiên rồi, anh đã nói dối em bao giờ chưa?

Người yêu cũ: Anh còn yêu em không?

Chồng: … Yêu

Người yêu cũ: Chúng ta kết hôn đi, em nhất định sẽ làm một người mẹ hiền vợ đảm.

Chồng: Anh có vợ rồi, tuần trước anh với cô ấy vừa đi đăng ký xong, hai tháng nữa bọn anh sẽ kết hôn.

Người yêu cũ: Chẳng phải vẫn chưa kết hôn sao?

Chồng: Không được, cô ấy rất yêu anh, anh không thể làm tổn thương cô ấy.

Người yêu cũ: Anh ngại thì để em nói…

Chồng: Cũng không được.

Người yêu cũ: Hu hu, tại sao?

Chồng: Vì anh là đàn ông, nên không thể được.

Người yêu cũ: Em muốn biết vì sao anh vẫn yêu em, em cũng yêu anh mà chúng ta lại không thể ở bên nhau?

Chồng: Em thật sự muốn biết?

Người yêu cũ: Vâng.

Anh nói…

1: Anh biết, yêu một người không dễ dàng, cũng biết, nỗi đau khi bị tổn thương khó chịu thế nào, do đó anh không thể bỏ rơi cô ấy.

2: Khi anh quyết định kết hôn cũng tức là đã xác định cả đời sẽ ở bên cạnh cô ấy. Cho dù em có nói thế nào thì nguyên tắc của anh vẫn là không hổ thẹn với cô ấy, không phản bội cô ấy, cho dù sau này bọn anh có gặp phải sóng to gió lớn thế nào, anh cũng sẽ đứng ra che chở cho cô ấy.

3: Cô ấy rất yêu anh, cô ấy rất ngốc, rất lương thiện, làm việc gì cũng nghĩ cho anh.

Hôm nay anh tới đây cũng là vì cô ấy khuyên anh đến, cô ấy tin tưởng anh sẽ không làm điều có lỗi với cô ấy. Cô ấy lấy anh tức là đã giao phó cả cuộc đời cho anh, anh không thể chà đạp lên cuộc đời của một người phụ nữ được.

(Đã hiểu chưa?)

Người yêu cũ: Em hiểu rồi…

(Trên đời này có hai loại sắc đẹp, vẻ đẹp bên ngoài: có thể thỏa mãn sĩ diện của anh, nhưng không thể cho anh một đời hạnh phúc. Vẻ đẹp bên trong: tuy không thể cho anh sĩ diện, nhưng có thể cho anh một đời hạnh phúc, đối với phụ nữ… khuôn mặt quan trọng… hay là hạnh phúc quan trọng hơn…)

Người yêu cũ: Làm bạn có được không?

Chồng: Không cần, anh không cần bạn khác giới nào ngoài bạn gái!

Người yêu cũ: Tại sao? Anh nói lý do đi.

Anh nói…

Thứ nhất, không cùng tiếng nói, những thứ đàn ông bọn anh thích thì phụ nữ các em lại không thích;

Thứ hai, em không thể đáp ứng anh giống như bạn gái của anh được;

Thứ ba, anh không có thời gian đưa em đi dạo phố ăn uống, đó là việc anh muốn làm với bạn gái anh;

Thứ tư, bạn gái anh sẽ ghen, có nhất thiết phải thế không?

Điều làm người đàn ông tự hào không phải là đã từng qua đêm với bao nhiêu cô gái mà là có một người nguyện cùng anh ta qua đêm cả đời.

Điều làm phụ nữ tự hào không phải là có bao nhiêu bạn trai mà là người đàn ông của cô ấy đã từ chối bao nhiêu cô gái.

Đàn ông, phải chống đỡ được sức quyến rũ.

Phụ nữ phải chịu đựng được sự cô đơn.

* * *

Trong không gian của mỗi người đàn ông nên có một cuốn nhật ký thế này:

Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!

Đàn ông thích ăn uống nhậu nhẹt, những lúc buồn chán bực bội có thể tùy ý ra ngoài vui chơi giải sầu. Thử nghĩ mà xem, vợ mình mang thai chín tháng mười ngày có bao nhiêu sự khó chịu, nếu không dựa vào niềm vui được làm mẹ để chồng đỡ thì cho dù là ai vác thêm cái bụng lớn như thế cũng không chịu được. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày sinh con, một mạng đổi một mạng, mẹ tròn con vuông, con cái vẫn phải theo họ cha. Bạn thử nói xem, nếu chúng ta không đối xử tốt với vợ, liệu có xứng đáng với sự hi sinh của cô ấy dành cho mình không? Trái tim con người suy cho cùng cũng vẫn là máu thịt!

Cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng giận, còn phụ nữ lại nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy nhẹ nhàng nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận.

Chính vì thế, làm người đàn ông, cũng nên hạ mình một chút, nói những lời đường mật dễ nghe, nịnh vợ một chút để cô ấy vui vẻ, tự nhiên mình cũng cảm thấy thoải mái, có gì không đáng.

Trên đời mỹ nữ nhiều không đếm xuể, nhưng một khi đã kết hôn rồi thì đừng đứng núi này trông núi nọ, đặc biệt, không được so sánh vợ mình với người phụ nữ khác. Điêu Thuyền tuy xinh đẹp thật đấy nhưng bạn cũng phải có sự anh tuấn phong độ cũng võ thuật siêu phàm như Lữ Bố thì mới có thể lọt vào mắt xanh của nàng. Nếu không, vẫn là lực bất tòng tâm, tự chuốc phiền muộn, không phải sao? Tuy nhiên cũng không nhất thiết phải cái gì cũng không được so sánh. Ví dụ, nếu bạn và vợ đang đi trên phố, nhìn thấy một người phụ nữ khác có tuổi tác, vóc dáng tương đương vợ mình đang mặc một bộ quần áo rất đẹp, bạn nhất định phải khuyến khích cô ấy đi mua một bộ giống như thế, nhất định điều này sẽ mang đến bất ngờ thú vị cho bạn.

Con người sinh ra trên đời, hoàn cảnh sống khác nhau, sự giáo dục cũng khác nhau, khiến cho mỗi người đều có cá tính và thói quen khác nhau. Con người khi trưởng thành đến độ tuổi kết hôn, nhất định tính cách và thói quen đã trở nên cố định. Người xưa có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Đàn ông sau khi kết hôn, đừng bao giờ cố “nhào nặn” vợ mình theo tiêu chuẩn mà mình đặt ra. Cách thông minh nhất chính là tự mình làm gương, thay đổi bản thân phù hợp với tính cách và thói quen của vợ, mưa dầm thấm lâu, đến một ngày, nhất định bạn sẽ cảm thấy hai vợ chồng sống với nhau rất hòa hợp hạnh phúc, cô ấy sẽ cảm thấy bạn là người đối xử tốt nhất với cô ấy, là người phù hợp nhất với cô ấy. Cô ấy sẽ coi bạn là người đáng tin tưởng và đáng dựa dẫm nhất, muốn cô ấy làm chuyện có lỗi với bạn sợ còn khó hơn lên trời.

Phụ nữ thời nay đa phần đều có công việc sự nghiệp, làm việc cả ngày ở ngoài, đã thế tháng nào cũng có mấy ngày “khó chịu” nữa, thực tế họ còn mệt mỏi hơn chúng ta rất nhiều vì phải hoàn thành rất nhiều trọng trách. Việc nhà tuy không nặng nhọc nhưng làm mãi không hết, ngày nào cũng như ngày nào, khiến người khác không khỏi chán nản. Câu “Thuận vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn” nếu áp dụng vào làm việc nhà cũng vẫn thích hợp. Làm việc nhà cũng giống như ăn đồ ăn ngon vậy, cùng một đạo lý: Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra.

Vợ mình thì mình phải biết xót, nếu trên đời này có ai đó còn xót vợ bạn hơn bạn thì chắc chắn bạn đang gặp rắc rối đấy. Cô ấy đã gọi bạn là “chồng” thì bạn nên gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông, phải giống như một cái cây lớn để vợ dựa vào.

Là chồng, bạn hãy biết trân trọng, chiều chuộng cô ấy, vì xét cho cùng, cô ấy đã bỏ cả thiên đường để đi theo bạn.

Là chồng, bạn cần phải biết ôn hòa, rộng lượng, nghe lời. Phụ nữ đều rất yếu lòng, nhạy cảm, dù có nũng nịu giận hờn cũng là để biết bạn yêu cô ấy nhiều đến thế nào, những lúc như vậy, bạn phải biết khoan dung, nhẫn nhịn, đừng nổi nóng cãi nhau với cô ấy, nếu không sẽ khiến cô ấy rất đau lòng.

Là chồng, khi ôm vợ nhất định phải đủ chặt. Cho dù bạn không có một bờ vai mạnh mẽ nhưng khi ôm cô ấy, nhất định phải cho cô ấy cảm thấy đó là bờ vai, là cái ôm vững chãi nhất, khi cô ấy nép vào ngực bạn, hãy hôn nhẹ lên trán và gò má cô ấy, đừng tham lam hôn vào môi nhé!

Là chồng, mỗi sáng thức dậy, đừng ngại trao cho cô ấy một nụ hôn nhẹ và nói: “Em yêu, anh đi làm đây, bye bye!”

Là chồng, khi cô ấy giặt quần áo cho bạn, hãy tỏ ra ngoan ngoãn nói: “Vợ yêu, em vất vả rồi, lại đây cho anh ôm một cái nào.”

Là chồng, bạn đã trở thành bầu trời và thế giới của cô ấy, ngoại trừ bạn là sắc cầu vồng rực rỡ, tất cả những thứ còn lại đều là sắc đen vô vị.

Là chồng, khi cô ấy rơi lệ, bất luận là vì nhớ nhà, tức giận, bị người khác ức hiếp hay là tức cảnh sinh tình, bạn đều phải ôm cô ấy vào lòng, để cô ấy khóc một cách thật thoải mái, sau đó lau nước mắt cho cô ấy, nói: “Đừng khóc nữa, có biết lúc em khóc trông xấu lắm không, được rồi, cho em lau nước mũi vào áo anh đấy.’

Một chữ “vợ chồng” mà bao hàm rất nhiều ý nghĩa, hai người xa lạ gắn kết cuộc sống với nhau, còn từ ngữ nào thân thiết mà rất đỗi dung dị hơn hai chữ “vợ chồng”.

Là chồng, hãy để ngọt ngào gắn trên môi, tình yêu đong đầy trái tim.

* * *

Phụ nữ đọc rồi hãy chia sẻ, để càng nhiều đàn ông hiểu được tình nghĩa vợ chồng.

Đàn ông đọc rồi hãy chia sẻ, để bạn và người bạn yêu được hạnh phúc.

Sưu tầm

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

* Ngày tận thế của Trái Đất

(Kiến Thức) - Kênh Discovery mô phỏng ngày tận thế đáng sợ của Trái đất  khiến nhiều người bàng hoàng về nguy cơ của các thiên thạch.

Xem clip mô phỏng ngày tận thế của Trái đất: 
(để hiển thị phụ đề tiếng Việt chỉ cần nháy chuột vào chữ CC ở cuối màn hình video).


Theo mô phỏng của clip, khi một tiểu hành tinh va chạm với Trái đất sẽ dẫn đến sự hủy diệt. Sự sống trên Trái đất hoàn toàn chấm dứt. (Điều này 200 năm sau có thể xảy ra).

Hình ảnh ban đầu khi tiểu hành tinh va chạm

Một tiểu hành tinh có đường kính 500km với đích đến là Thái Bình Dương. Sau khi rơi xuống Thái Bình Dương, vụ va chạm này ngay lập tức lột bỏ 10km lớp về mặt của Trái Đất, các đợt sóng lan tỏa đi với tốc độ siêu thanh, đi kèm là những trận động đất và sóng thần khủng khiếp nhất. Đất đá, các mảnh vỡ vụn hất lên không trung bay vào quỹ đạo thấp của Trái đất và sau đó quay lại, rơi xuống hủy diệt mọi sự sống trên bề mặt Trái đất.

Trái đất chỉ còn là một quả cầu lửa chết chóc sau vụ va chạm với tiểu hành tinh. 

Những cơn bão lửa ngùn ngụt không ngừng bao quanh Trái đất, làm bốc hơi tất cả mầm mống của sự sống. Trong vòng một ngày, Trái đất trở thành một quả cầu lửa, cuối cùng chỉ còn là một hành tinh chết chóc. Các bằng chứng cho thấy rằng điều này đã xảy ra ít nhất 6 lần trong lịch sử Trái đất.

Đinh Ngân (theo Holykaw.alltop.com)


Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

* Lương người Việt so với các nước trên thế giới.

Sưu tầm
Theo thống kê từ CNN, lương trung bình năm của người lao động Việt Nam gấp đôi lương giáo viên tại châu Phi, song chỉ bằng 78% thu nhập của một lao công tại Thái Lan. 

Trên bình diện toàn thế giới, mức lương trung bình mà một người lao động nhận được là khoảng 19.188 USD/năm. Ở Việt Nam, lương bình quân của người lao động là hơn 45 triệu đồng/năm, tương đương 2.112 USD, bằng khoảng 27% mức trung bình của thế giới. 

Báo cáo cũng chỉ ra rằng người lao động tại một số quốc gia có nền kinh tế phát triển như Mỹ, Hàn Quốc hay Đức được hưởng đãi ngộ cao hơn hẳn so với phần còn lại của thế giới. Cụ thể, mức lương trung bình tại Mỹ là 42.966 USD/năm, tức khoảng 920 triệu đồng. Tại Hàn Quốc và Đức, con số này lần lượt là 40.791 USD và 38.910 USD. 

Nếu biết rằng số tiền đủ để đảm bảo cuộc sống tại Mỹ rơi vào 12.000 USD/năm thì việc mức lương trung bình chênh lệch lớn so với mức sống phần nào lý giải cho việc vì sao người ta vẫn thường nghĩ về quốc gia này như một nơi lý tưởng để tới sinh sống và làm việc. 


Lương trung bình tại Việt Nam là 45,084 triệu đồng/năm, tương đương 27% trung bình của thế giới. Ảnh: Anh Tuấn. 

So với các quốc gia nằm trong khối ASEAN, mức lương trung bình của Việt Nam đứng thứ 6, sau Singapore, Brunei, Malaysia, Thái Lan và Philippines. Singapore dẫn đầu khu vực khi trung bình 1 người lao động Singapore nhận 44.352,55 USD/năm tiền lương. Mức này rơi vào top đầu của thế giới, và cao hơn tổng lương trung bình năm của 10 nước còn lại trong khu vực. 

Với mức lương 2.112 USD/năm, trung bình một người lao động tại Việt Nam hàng năm có thu nhập bằng 3% lương của CEO tại Mỹ, quốc gia có nền kinh tế hàng đầu thế giới. Con số này cũng gấp đôi thu nhập của một giáo viên Ethiopia, song chỉ tương đương 78% số tiền mà 1 lao công Thái Lan nhận được. Tuy nhiên, cũng cần nhấn mạnh rằng lương trung bình của lao động Thái Lan là 4.421 USD/năm, gấp đôi Việt Nam.


Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

* Ngắm Xuân

Mùa xuân hoa nở ngập tràn
Nơi nơi bừng dậy muôn ngàn cỏ hoa
Ắt là lộc phúc Trời cho
Muôn màu muôn sắc mộng mơ cho đời.
* * *


* * *
VIDEO  - "Một số bài hát về mùa xuân":








THÊM MỘT VIDEO - "BÀI HÁT MÙA XUÂN":




Lên Trên! Xuống Dưới! - See more at: http://hieuvathuongdalat.blogspot.com/2014/10/button-len-tren-xuong-duoi-hien-voi.html#sthash.FxGNpEBy.dpuf